Dạ khúc rèm châu chưa kịp vén
Tóc mai kéo vội giọt sầu hoen
Tĩnh cảnh khơi lòng điệu liêu tịch
Khói sương sang sáng, ánh trăng trên?
Vén lên tấm màn đậy đôi mắt ngủ quên năm tháng, khúc nhạc du dương nhẹ nhàng đâm xuyên vào miếng da thịt, tướt cơ thể ra thành hàng trăm vết máu tươi đau đớn. Chỉ vì chờ đợi một người, mà ngày sáng tươi đã qua đi mất, chỉ còn lại đêm cô liêu, sương mờ, sang sáng, do ánh trăng hay do nước mắt?
Vén lên tấm màn đậy đôi mắt ngủ quên năm tháng, chợt quay lại nhìn thì chỉ thấy bóng ta hắt lên tường lạnh. Tấm rèm châu đã vén lên chưa, sao ta vẫn còn đui mù trong đêm, ai sẽ đánh thức ta dậy và cùng ta bước đi? Hình như không có đâu, hoặc là ta không bao giờ thấy. Mắt ta đã ố hoen vì một mối tình rồi, trái tim ta đã tổn thương rồi...

