Ngồi buồn ngắm cảnh đêm non
Gió lay ngọn lá, trăng mon nóc trời
Không gian dụ dỗ mở lời
Đưa về kỷ niệm một thời quê xưa.
Con đò sông nước sớm trưa
Nhớ đọt điên điển ngập mùa nước lên
Có con bìm bịp gọi rền
Nhớ câu vọng cổ ai lên dây kìm
Giếng sâu chọi đá im lìm
Nhớ phèn đầy nước tắm thèm xà bông
Rừng tràm đầy nhóc sếu hồng
Nhớ mây bọ mắt chạy không dám nhìn
Sen nở thơm mấy ao đình
Nhớ bùi đài chín lội sình thúi chân
Canh chua có bắp chuối xanh
Nhớ thêm bông súng với đàn cá linh
Cầu tre thâm thấp rung rinh
Nhớ lũ con nít nhảy ình xuống sông
Giăng câu giăng vó nước ròng
Nhớ ông lùa vịt lên đồng lúa khô
Đê cao chắn lũ sạt bờ
Nhớ trâu gặm cỏ nhởn nhơ cánh diều
Đêm đêm sao sáng thiệt nhiều
Nhớ từng nín thở cố phiêu điệu hò
Tre già một rặng bự to
Nhớ run sợ hãi chơi trò ma lon
Trung thu mấy lồng đèn mòn
Nhớ đom đóm tỏa sáng vòm bờ ao
Mùa khô tát nước tưới rau
Nhớ mùi sình lúc mò đào cá trê
Mình ên cu tí xa quê
Lâu lâu buồn nhớ, muốn về miệt tây.


