Đường xưa ơi, đường xưa chớ có gọi
Ta bận nghe biển táp miếng hòn thơm
Mấy chục năm mơn trớn đôi tay thon
Mắt ngước lên nhìn chiều phủ cây cối
Đường xưa ơi, đường xưa chớ có đổi
Bên này đá núi, bên kia biển ngời
Ở trên đầu là thăm thẳm mây trời
Ở dưới chân là mênh mông đất sỏi.