Trên cây cau từng có dây trầu
Quyện vào nhau, mừng tủi cùng nhau
Đất khô hạn, cùng hưởng phận bạc
Cùng tắm nắng, tắm hạt mưa ngâu
Tháng chín về trên chiếc lá quắn
Trầu hỏi Cau: "Nực lắm không Cau?"
Hãy để Trầu rụng vài chiếc lá
Để cho Cau thoải mái hơn mà!
Tháng mười hai trời lạnh kinh ghê
Cau có lạnh? Trầu ôm Cau nhé
Sưởi Cau chút nóng bỏng trưa hè
Cau chỉ đứng, để Trầu ôm cả.
Năm mới sang, nhà nhà vồn vã
Hái quả cau, bứt trụi lá trầu
Đau đớn lắm, Trầu ôm bíu vấu
Nhưng Cau chỉ vươn lá trời cao...
Xuân sang rồi Hè vút phi lao
Thu đến thăm lại cặp đôi ấy
Chỉ thấy Cau một mình sống lấy
Đâu rồi dây Trầu gắn bó kia?
Thu ngồi hóng gió uống cà phê
Rồi mạnh miệng mắng Cau thậm tệ:
Đồ ngu, có tri kỷ chẳng dễ
Thế mà ngươi chẳng quý Trầu ta!
Thu cũng về, Đông cũng vừa ra
Thân Cau lạnh chẳng Trầu nào sưởi ấm
Trầu khác đâu? Cau sẽ ôm ấp
Để qua được Đông lạnh ngặt nghèo.
Thu sau sang, hỏi Cau ngặt nghẽo:
Đã kiếm được dây Trầu nào chưa?
Cau chẳng đáp, xệ lá thẫn thờ
Trầu đi mãi Cau buồn da diết.
Đẩy tiếng thở dài theo gió biếc
Trầu với Sầu - vần nhau đoạn trường
Nhận ra không Trầu thì Sầu vướng
Đành gửi Thu nỗi Sầu đau thương...
Vậy nên mùa Thu gió chướng
Là do ôm nỗi đau thương Cau - Trầu.
Ý tưởng xảy ra trong giấc mơ, tại Nha Trang, 13.11.2013
Hoàn thành thơ tại Nha Trang 01.04.2014

