Trên đường thông đê phía đập Dầu Tiếng, tui lảng vảng đi vào một con đường nhỏ dẫn về thăm thẳm, không thấy nhà dân, chỉ có một biển hiệu chỉ dẫn "Đài tưởng niệm". Con đường đã cũ, thuở trước có lẽ cũng không được trải nhựa nghiêm chỉnh, đường bung ra những hạt đá sỏi tổ ong, đỏ đỏ, cứng ngắc, tung bụi mịt mù.
Mặt tiền Trạm với kiến trúc hiện đại không đặc trưng: đá dăm, sơn vôi trắng đã ngả màu ngà... Ốp chút kính xanh lạc quẻ như mấy tòa nhà chánh quyền trong giai đoạn giao thế kỷ. Cửa chánh bằng sắt bị xỉn xanh, hoen rỉ, được khóa kỹ. Các cửa sổ bị chốt chặt bên trong. Giữa tiền sảnh, một cột cờ đỏ vẫn phấp phới tung bay theo từng đợt gió từ lòng hồ Dầu Tiếng đánh lên, lạnh lẽo, qua những khe tưởng tạo thành những tiếng rít rên run rẩy.
Tui vòng qua bên trái tòa nhà tìm đường vô, cuối đường luồn cỏ dại phủ kín cao hơn đầu người. Các đường bên đều khóa chặt. Từ dưới nhìn lên, các cửa trên lầu mở tự do, làm nảy hy vọng người gác cổng sẽ quên khóa một cánh cửa nào đó của Trạm.
Đành đi tiếp qua bên trái Trạm, nơi đây có bảng phong thần rõ ràng hơn kiểu kiến trúc hiện đại, hoa văn quả trám, chữ thập đặc trưng. Tuy nhiên ngõ này lại không còn cái cửa nào cả.
Đi hết Trạm chính, băng qua vùng cỏ cao rậm rạp thì thấy lờ mờ sau đám cỏ có một kiến trúc hậu kỳ. Giữa không gian ngột ngạt nghe từng bức tường kể chuyện, có lẽ đây là khu nhà bếp, hoặc, nhà vệ sinh.
Từ cuối dãy phòng nhìn về một tấm bàn gạch. Có thể là bồn rửa tay, cũng có thể là bàn bếp, khó đoán được. Dãy phòng 2 bên đều có cửa sổ, càng làm suy đoán mờ nhạt thêm, không thể là dãy nhà vệ sinh được, nhà vệ sinh thì làm gì có cửa sổ, nhưng nếu là nhà bếp thì các phòng đối mặt vào nhau này để làm gì? À, hay đây là dãy nhà tập thể cho cán bộ lưu trú ngủ nghỉ? Có lẽ đây là suy đoán hợp lý nhất.
Bước khỏi dãy nhà hậu kỳ, chợt thấy lưng trạm có cánh cổng sắt kiên cố "đang mở". Trong lúc rẽ cỏ đến cửa, chụp nhanh một chiếc cửa sổ mở toang... mời gọi.
Đột nhập
Tui đã vô được bên trong Trạm.
Nếu đây là một chuyến du hí, tui đã có một chỗ ngủ ngon qua đêm rồi. Nhưng không, giờ tranh thủ thỏa mãn tò mò rồi rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Tiên quyết khi xâm nhập một tòa nhà hoang là phải đảm bảo nơi đây thực sự "hoang": không còn bảo vệ, không có người vô gia cư, nghiện ngập...
Dễ nhìn nhất là lướt mắt tìm tín hiệu điện, nếu không có điện thì không có bảo vệ.
Tìm các vỏ rác thức ăn uống, hộp cơm, chai nước, và suy đoán nữa, sẽ biết ở đây có người vô gia cư không. Đối với vị trí của Trạm thì chắc chắn không có vô gia cư và nghiện.
Tìm các kim tiêm, dao, quần áo dơ, vết vẽ graffiti, lò than...
May mắn, toàn Trạm an toàn. Nó thực sự bỏ hoang.

Tui quày quả đi xuống, khám phá từng căn phòng.
Phòng X

















