Đêm nay, trên con phố lạ,
Cùng đồng bọn quậy phá nhà người dân.
Có o la toáng thất thần
Tụi ranh hoảng hốt, nhanh chân chạy vèo.
Ngã tư đèn đỏ một lèo
Dừng chân nghỉ chút, phì phèo cần sa.
Thằng vé số bật kêu la:
"Ô kia, hút chích, nhà nhà bắt ngay!"
Một lần nữa, chạy dép bay
Đàn em bị túm, ta may: "Thoát rồi!".
Thẫn thờ dạo bước xuống đồi,
Bàn chân run rẩy, gối rần rần tê.
Đánh phịch ngồi tạm gốc me,
Thoảng đâu làn khói trắng mê lòng người...
Mụ bán cháo khuya vẫy hiền:
"Đi mô khuya rứa, mần liền một tô?".
Nhác lời, cháo ngán phát rồ,
"À, có hoành thánh!" - mụ liền chào ngay.
Thôi thì hoành thánh ăn vầy,
Một tô nghi ngút khói bay ấm lòng.
Hương thơm chảy toát thành dòng,
Nhấm liền thìa nước, chợt ròng lệ rơi.
Nề, mụ hoành thánh kia ơi,
Mụ bao nhiêu tuổi, nhà nơi ở nào?
Mụ cười: "Tau tuổi như nào,
Nhà tau tau ở, ăn cháo hỏi nhiều!".
Không không, nói cho tui nghe đi…
"Ờ thì tuổi cỡ mẹ mi,
Nhà thì cuối hẻm đường ni rẽ vào.
Ban ngày đi bán bánh đào,
Ban đêm hoành thánh, cháo rao, hết ngày."
Mụ ơi, tui có chuyện nhờ,
Xòe tay giùm cái, tui sờ cái ni
"Thằng ni kỳ ngộ rứa mi?
Đờn ông trẻ hoắc, rờ chi mà rờ?"
Không không, cứ để tui rờ,
Tui tìm vết sẹo trên gờ mu tay.
"Ô hay, mi biết răng hay
Trời đen như mực, thấy tay sẹo à?"
Tui chỉ kiểm tra thui mà.
Trời ơi, sông như đã ngừng chảy
Mụ đây là mẹ đứa con trai
Đường chợ đông kẻ, khôn lạc mất
Giờ ni, đếm lại, mấy nghìn ngày.
Mụ ơi, à mẹ chứ, nhận ra con không?
Hương vị món hoành thánh mẹ nêm, vẫn như mấy chục năm trước
Nhấm thìa nước, ròng ròng lệ rơi.
Con nhấp thêm thìa nữa nhé.
Mắt đang chảy những dòng lệ hạnh phúc.
Đêm nay, con tìm thấy mẹ.
Mẹ ơi…
Bao năm xa rời
Con thành kẻ ăn chơi
Mẹ ơi…

