漢詩:
夜時月幼降万星
上山如屛不可覭
高廔風冹動千葉
客店像磊否能呈
佇東方出光雲映
晻仍包匝附心禎
圍丸越沕滿惡繚
人載不覺自審生
Phiên âm:
Dạ thời nguyệt yếu, giáng vạn tinh
Thượng sơn như bính, bất khả minh
Cao lầu phong phất, động thiên diệp
Khách điếm tương lỗi, phủ nại trình
Trữ đông phương xuất quang vân ánh
Ám nhưng bao tạp, phụ tâm trinh
Vi hoàn hoạt vật mãn ác liễu
Nhân tại bất giác tự thẩm sinh.
Dịch thơ:
Đêm khuya trăng khuyết, vạn sao rơi
Núi to chắn hết, chả thấy trời
Gác đình gió lộng, lay nghìn lá
Dãy trọ sâu quá, chẳng nhận lơi
Phía đông chưa thấy làn mây sáng
Bóng tối còn tụ dọa lòng côi
Nhìn quanh, mọi thứ như ẩn ác
Giật mình sợ sệt lấy lòng soi.


