Ta xua đi ánh mắt
Ta xóa tan nụ cười
Ta bôi nhòa giọng nói
Ta muốn quên một người.
Nhưng ta ngu ta dại
Ta giữ lại trái tim
Đã quen nhịp tình ái
Kỷ niệm chảy êm đềm...
Ta trở về phòng cũ
Trống trải và ắng im
Trước sân gạch nhếch nhác
Sau vườn tím triệu hoa!
Trước đây ta từng đọc
Hai Sắc Hoa Ti Gôn
Người khen thơ hay quá
Người bảo đó hoa buồn...
Ta ngắt những dây lá
Khéo cuộn thành vòng hoa
Ta đặt lên mái tóc
Người cười tươi hơn hoa...
Ti gôn mọc thành cụm
Người ta cắt tỉa đi
Những đóa hoa nằm xuống
Người buồn cánh hoa li!
Mùa nào hoa cũng nở
Sau vườn luôn tím màu
Đôi khi người ra ngắm
Hoa khoe sắc thật lâu.
Như nhà thơ nọ viết
Hoa tựa mảnh vỡ tim
Tặc lưỡi, không cần biết
Người vuốt cánh hoa mềm...
Ti gôn yếu đuối lắm
Chỉ trận mưa nhẹ qua
Hoa lìa dây, lấm tấm
Rơi chết xuống đất già.
Cũng như ta nhận thấy
Người yêu cần chở che
Để người thêm tin tưởng
Ta chẳng ngại câu thề.
Ti gôn vẫn sắc tím
Câu thề vẫn trong tim
Người tự mình đổi gió
Ta rớt xuống đất mềm!
Ta như ti gôn chết
Vẫn cố tím qua ngày.
Ti gôn còn triệu đóa
Vẫn khoe sắc trên dây.
Người đến xem hoa tím
Có nhìn xuống giày không?
Chân người đã giẫm nát
Những đóa rụng tím nồng!
Thói đời cười khinh bỉ:
"Hoa đã chết còn gì,
Hoa không còn giá trị!
Hoa than vãn làm chi?".
Được rồi, ta nằm xuống
Mong một trận mưa mau
Ta sẽ bị nước cuốn
Khi cánh vẫn tím màu!
Trôi về nơi đất mới
Ta sẽ cố quên ta
Màu tím còn hấp hối
Ta phải cố quên người!


