Thành phố cũng mệt mỏi lắm rồi
Đường nối ánh đèn vàng mê ngủ
Từ lúc nào thấy đêm chưa đủ
Bồi hồi ngóng trọn ánh trăng khuya.
Sóng dịu êm vỗ bờ lặng khẽ
Cây ủ rũ chụp gió mân mê
Đêm chẳng dài, ta càng vội vã
Gặm nhấm cho tan nát ân tình...
Ơi ánh trăng hãy kể về mình
Câu chuyện đời thanh tao nho nhã
Để ta nghe về phận nghiêng ngả
Tắm tâm tư ngập bể trời đen!
Ơi ánh trăng hãy kể về em
Chút thẹn thùng má hồng e thẹn
Để ta nghe về duyên không vẹn
Đi lững thững giữa chừng cô đơn!
Ơi ánh trăng có biết ta không?
Ta cũng từng một đời tròn trịa
Em vất vỡ nát lòng ta thế
Bay phơ phất, tao tác cánh chim!
Nếu trăng cho ta một ước nguyện
Nói ta nghe em đã ngủ chưa?
Ta hiểu phải làm sao bây giờ
Là ngắm trăng hay là nhung nhớ...
À, trăng bảo, em vẫn còn thức
Em ngắm trăng, ta cũng ngắm trăng
Chợt nhẹ nhõm ta mừng hết mực
Ít ra nước mắt ta đã tràn...
Sao em chẳng tâm sự cùng trăng?
Để câu chuyện chúng ta viết tiếp
Anh đã tỏ nỗi lòng trùng điệp
Xin em đừng giữ tiếng nặng lòng!


