Màn chiều nhòe nát, mùi khét lửa
Đâu tiếng quạ kêu thổn thức buồn
Con đường sỏi đá bụi vất vãi
Trông mây lững thững hàng lệ tuôn.
Lặng chờ tà dương lặn ánh sáng
Cũng đành, đã đứng quá vấn vương
Bắt đầu chân bước, in dấu cát
Đệm đâu xa vẳng mấy hồi chuông.
Tịch liêu trầm mặc, không gian tối
Dao dác đồi núi người tha phương
Cô quạnh quanh đây chỉ rừng lạ
Đìu hiu cảnh vắng một mình ta.
Rồi bỗng hoàn hồn, ôi trôi lạc
Thất thần đâu tận chốn tăm xa?
Phố quen muốn về cũng chẳng được
Vì nào có kẻ ngóng mong ta.


