Lần đầu tiên tui nghe về Đập Hàn là từ hồi Du Hí 2020, lúc chở cu Đạt dú sề về Đông Hòa. Nó là người bản địa, nó rành chỗ này từng có khu du lịch này, chỗ kia từng có công viên kia... dọc đường đi, khi ngón tay Đạt chỉ trỏ về những bãi đất trống, những công trình ngổn ngang rào chặn, xà bần.
- Hồi xưa em hay đi ở đây, giờ bỏ hết rồi!
Chuyến xe đó có gì đó tiêng tiếc, vẩn đục. Chắc cu Đạt còn trẻ, chưa quen với kiểu tâm sự vầy, nên nó cũng hơi ấp úng đôi khi.
Mà tui thì hơi vội vã, không, cả thằng Đạt cũng gấp nữa. Nó muốn về nhà trước bữa trưa, đặng kịp dọn nhà đón Tết 2020. Vậy là tụi tui không dừng lại tại bất cứ câu chuyện nào của Đạt. Chiếc xe cứ thế vội vàng xổ dốc những đoạn cuối cùng của Đèo Cả.
Trong một chuyến nghỉ dài hành trình Du Huế 2023, nhơn dịp đảo qua đảo lại Phú Yên nhiều lần, tui sực nhớ ra con suối này đã bị tui quên đi. Vậy là, dù đã sắp qua cua Đá Đen trên Đèo Cả, tui vẫn quyết tâm quay ngược trở lại ga Hảo Sơn để xác định lại vị trí con đập.
Vượt qua một vài cung đường nhỏ, xấu xí gập ghềnh, tui tiếp cận một bức tường màu xám đá dài, phía cuối bờ tường loang loáng ánh nước dưới nắng xế.
Đây là quang cảnh có sau khi vượt qua bờ tường đến gần bờ nước. Phần đất trống bờ suối là đất đắp êm, không quá bằng phẳng. Cỏ mọc xanh um mát mẻ với mấy cây cau kiểng cao lớn. Bà con địa phương tới đây ăn chơi hóng mát, trải bạt tắm suối rất đông, tuổi nào cũng có.
Vì bãi đất này hơi đông đúc, cảnh sắc cũng chưa ấn tượng, tui quyết định sẽ đi thêm về nguồn suối để tìm nơi phù hợp với mình hơn.
Sau khi leo qua một bãi đá lớn, nơi dòng suối uốn cong có một phế tích nhà trụ của khu du lịch. Ngay từ thời điểm này tui mới biết ở đây từng có khu du lịch.
Phía trên tường nhà trụ vẫn còn mờ mờ vết đính chữ "DU LỊCH ĐẬP HÀN" có thể đọc được. Phần chữ khác đã rêu phong không còn nhìn rõ.
Lại nhìn về phía suối, nước từ nguồn vẫn ào ào tuôn chảy, dù thời điểm này đang vô mùa khô, lượng ẩm lớn từ quả núi Cả vẫn đủ sức dung dưỡng mạch ngầm này.
Đến đây là đã vắng người. Tui chuẩn bị cởi bỏ quần áo để tắm suối, thì tự nhiên có thêm vài bạn thanh niên lẽo đẽo theo tui tìm nguồn. Thế đành phải tự mình mò lên cao thêm tí nữa thì mới thoải mái được.
Tui lại lúi cúi leo trèo thêm vài hàng đá tảng to hơn cơ thể mình. Vài chỗ phải đu tay, bám chân như con thằn lằn. Tới một cái hồ trũng lớn giữa dòng, ngó thấy nước cuộn xiết, tự nhiên có cảm giác bất an.
Đôi khi trong lúc mò mẫm một mình, tui cũng có cảm giác này. Tui cho rằng đó là một linh cảm mà thiên nhiên cố gởi gắm cho mình bằng tín hiệu năng lượng. Ngay lập tức khi có linh cảm xấu, năng lượng và sự tự tin của tui bị sút giảm liền. Tui không dám đu nhảy qua mấy tảng đá khổng lồ trước mặt nữa.
Ngoảnh nhìn lại, tui chưa bỏ xa mấy bạn thanh niên kia chút nào. Tui tin rằng mấy bạn người địa phương, lại đang tuổi trẻ mà còn hông dám đi tiếp, thì có khi mình ngừng tại đây là một sự rút lui thông minh.
Vậy là tui đành tìm một vũng đá lõm, do bị nước suối bào mòn triệu năm, để làm "bồn tắm tự nhiên" cho mình. Cái bồn ở trên đỉnh một tảng đá bự như cái xe tải lớn, cao vượt với đường đi, nhưng vẫn có dòng nước chảy men đổ vô, rồi chảy ra như con thác nhỏ.
Trời dần về chiều, bà con bắt đầu ra suối chơi nhiều hơn, giải tỏa sau một ngày làm đồng, đi rẫy mệt mỏi. Ở trong "bồn tắm" đó, tui ngóc đầu lên thì vẫn thấy mọi người, nhưng cơ thể thì ẩn giấu tốt trong "bồn" cao, không ai thấy được. Vậy là dù gần, tui vẫn có thể cởi bỏ để cơ thể trần truồng, cảm nhận dòng chảy năng lượng lạnh từ dòng nước suối mạnh mẽ này.
Sau khi cảm nhận dòng chảy tự nhiên được gần nửa tiếng, tui đang lờ mờ bước vô tĩnh tâm, cùng với tiếng ồn nâu mạnh mẽ từ suối nước, thì đột nhiên có hai anh em nọ đi lượm củi trèo qua người tui. Tui giật mình tỉnh giấc, hai anh em có lẽ lần đầu thấy người lạ lõa thể nên ngại ngùng, dắt nhau bước lẹ, nhảy qua mấy hàng đá xuống nước.
Tui nhìn họ, vừa mắc cười, vừa tự nhủ, thôi, tới lúc về rồi!
Dưới làn nước mạnh mẽ này, tui có thể nằm dưới nước và tắm nắng, nếu dịp khác tới đây lúc thiên đỉnh. Nước sẽ ấm, và sẽ dễ vô giấc định hơn. Vừa nghĩ, vừa vò giặt bộ quần áo cởi ra. Ở suối này giặt xong, áo quần sẽ có mùi nước nồng nồng, rất dễ chịu.
Sau khi leo mấy bãi đá, tui lại trở ngược ra bãi ngồi chơi của bà con địa phương. Thấp thoáng xa xa có cái bảng đỏ cảnh báo khu vực nước chảy xiết, nguy hiểm.
Tui vẫn tin mình có linh cảm tốt.
Quay trở lại bờ tường, nơi mọi người dựng xe để ra suối, tui chụp lại chia sẻ cho người đến sau biết rằng con đường này sẽ dẫn đến nơi dòng chảy mát lành.
Nhìn lên trên đầu, những trái xoài xanh, chín hỗn hợp lúc lẳng. Không biết cây có chủ không, nhưng trái chín vàng rụng lẹp bép dưới chân nhiều lắm. Nếu ai đi ngang mà vừa kịp được trái xoài rụng, là đã nhận được một món quà rồi đó nha!
Tui thì không lượm được trái nào còn lành để ăn. Nát hết trơn!














