"So đũa, dân phố thành ai thèm..."
Mình bảo mẹ, rồi tiếp việc, chẳng xem
Chẳng xem mắt mẹ nay đã mờ kém
Kém hơn nhiều so với lúc mất cha
Lang thang đất trời chả có mái nhà...
Sớm mẹ dậy câu con tôm con cá
Rồi đi bán dụm tiền ở chợ xa
Năm tháng trôi qua, mình lớn, mẹ già
Nhà đã sung túc, người mỗi ngả
Mình về phố, mẹ ở lại mộ cha
Mộ cha trên đất quê, mẹ vẫn cố
Hàng ngày dậy sớm xúc tép mò cua
Một dạo phát hiện nhành so đũa
Mọc dại bờ sông, tự nhiên ngờ ngợ
Bật nhớ thằng con thích so đũa
Mẹ lặt về, gói kỹ, "Để làm quà cho con".

