Định chậm bút gửi em lá thư
Mà sửa lại, xóa đi nhiều quá
Mồ hôi cũng ướt vừa trên má
Thôi, cạn ý! "Thử bừa xem sao?"
Hôm nay em gọi anh để mắng
Cái tật xấu: lẳng lẳng lơ lơ
Em hồi mệt mỏi, anh làm ngơ
Cứ đèo bồng dăm ba duyên khác.
Người tình anh, biển trời lác đác
Có mụ nghèo, có ả giàu sang
Cực chẳng đã, nổi loạn tâm can
Dường như đạt giới hạn chịu đựng!
Dồn giận dữ em than đau đớn
Đã dặn rồi, anh chẳng sửa sai
Rồi kể lể những lần tái phạm
Em ngắt quãng nước mắt khổ dài...
Bình tĩnh anh ôn tồn đáp lại
Anh yêu em, đến chết chẳng thay
Những cô gái trên đời anh gặp
Vô tình đọng chút vị ái hương.
Nhưng so với em, chỉ vô thường
Đừng so sánh với họ, nghe em!
Này em, hãy quên chữ "ghen",
Tiếng "ngoại tình" thối tha dơ bẩn
Điều tiếng xin đừng ép anh nhận
Do anh chẳng muốn quên người đời.
...
Nói sao em cũng chẳng hiểu đâu
Vì em nghĩ chỉ hai là đủ
Bước quanh anh, an phận, tự chủ
Em bước mãi, đã lạc đâu chưa?
Đã tìm em khắp miền xuôi ngược
Anh chẳng thấy em của thuở nào
Em vô tư nhỏ bé hôm nao
Đã làm anh thấy mình chưa đủ.
Tìm thêm nữa những người không cũ
Tuy mới đến, muộn mà chẳng thừa
Đừng trách họ đĩ điếm lẳng lơ,
Họ giúp em chinh phục anh đấy!
Anh còn trẻ suy nghĩ nóng nảy
Mới yêu chưa kịp tính vẹn nguyên
Cuộc tình chỉ có một mình em
Bởi vì yêu, em đành ích kỷ.
Đã yêu thì em đừng nói lý
Phải rải lòng khắp chốn nhân gian
Vụt tít như diều cưỡi gió ngàn
Tỏa hết lửa lòng sôi rực rỡ.
Đấy, em xem, nếu cứ chắp vỡ
Sẽ đến lúc chẳng thể hàn lành
Tựa loài chim chưa vỗ đôi cánh
Tựa đóa nhài quên nhả hương thơm.
***
Em yêu đừng so bì mất - được
Để tình trôi về phía "nhỏ nhen"
Em xem anh là kẻ đớn hèn
Phận đa đoan, tình chưa thể trả.
Là rồng thần ngậm ngọc không nhả
Là mặt trời giấu nắng chẳng soi!
Vô thường, mặc anh thế rồi
Là sẻ chia anh cuộc đời đấy!


