Ngó bộ thương mới dám tỏ lòng
Tóc mượt môi mềm ánh mắt trong
Liều mình anh trêu. Người em gái
em ơi em đã có tấm chồng?
Kiêu kỳ bật cười em trả thẳng:
Chồng chưa muốn có, có sao không?
Mắc cỡ anh chẳng dám trêu nữa
Mà lòng như trút, nhẹ tựa bông.
Đường đời khó đoán, em rẽ trái
Anh chọn phía phải, lòng bão giông
Một hôm trăng tỏ. Người em gái
bây giờ em muốn lấy chồng không?
Trăng im không nói. Gió đưa khẽ
Chẳng biết người xưa có trông mong
Thu qua, sân rụng ngập những lá
Anh lục lời giải, mớ lòng bong
Gió chướng se sẽ báo sang đông
Cái lạnh bủa vây khắp tấm lòng
Tồng ngồng cầm cập. Người em gái
chưa chồng, em có thấy lạnh không?
Vẫn như bao hạt tuyết lã chã
Anh tìm câu đáp, chỉ trắng trong
Cất bước chân ra ngoài trời rộng
Hướng về sườn núi, tìm khoảng không.
Chênh vênh đường núi vắt vẻo lòng
Thênh thang cảnh vật bát ngát trông
Mưa đông lạnh ngắt. Người em gái
sao nay em vẫn chửa lấy chồng?
Anh mang tâm trạng lên tận núi
Em ở trời ấy biết hay không?
Một mình anh mới dám độc thoại
Làm vợ anh nhé. Ấm mùa đông...
Không gian yên lặng, mình anh nhận
Ngó quanh sườn dốc tự trải lòng
Đau cho tin dữ. Người em gái
ngày mai hoa kiệu, em cưới chồng...
Đá reo lưng lửng, chim tạt cánh
Sóng đập đỏng đảnh, mây thong dong
Cảnh hương tâm xú, bất khả giác
Chỉ mong òa vỡ cơn mưa giông
Mưa đông vừa tạnh, bỗng mưa lòng
Trời chưa kịp nắng, mắt mỏi trông
về nơi trời cũ. Người em gái
hôm nay sính lễ, em theo chồng.
Ta nghe mưa khóc, mưa siết núi
Dốc đá cheo leo, suối đổ dòng
Vẫn biết sau mưa trời lại rạng
Mà núi đã lở, đá mòn nông...


