Tự dưng trời bối rối,
Chiều đổ mưa sụt sùi
Ta nhìn nàng không nói
Răng khóa chặt hòn môi.
Vội che đi một mắt
Nửa mặt. Nửa nụ cười!
Lòng người chưa vết vỡ
Hồn mình lỡ nứt đôi.
Trời mưa như nước xối
Lem ướt kẽ tay rồi!
Tình nay sao lạ lắm,
Càng nhận càng thấy vơi.