Ê Phượng
Nở chi sớm thế Phượng ơi
Tuổi đi học ta đã qua mất rồi
Sao vô tình khiến ta lại nhớ tới
Ta đành hoà trải với thời gian trôi
Thời gian trôi, thời gian luôn luôn vội
Ta trở về với thời buổi hôm nao
Như ngày nào ta với em đi học
Lướt xe nhanh, tóc hất hệt chào mào
Em có nhớ về buổi thi hôm nào
Anh tìm mò tặng em bông Phượng vẹn
Cánh còn tươi, nhị uốn cong e thẹn
Em nâng niu tiện cất vào cốp xe
Cũng bông Phượng anh hoa tay múa mẽ
Phượng hoá bướm đốt cháy cả nắng hè
Gấp vào vở em, kỷ niệm đẹp đẽ
Ký ức ơi yên nhé. Đời lật sang
Hôm qua Nha Trang nở vài bông Phượng
Cánh Phượng kia cao quá, với không được
Em ở đâu xa quá, gặp không được
Anh trải sầu nhớ khắp mặt đại dương.

