Thằng nhóc đâu khoảng 6-7 tuổi, mò ốc dưới kè. Tay nâng niu từng nắm ốc sò gì đó, nhìn không rõ, nhưng tác phong thấy chuyên nghiệp lắm nha.
Tui: Mày mò tao 1 ký rồi lên đây tao mua cho, ốc gì cũng được.
Cu: Con bắt ăn chú ơi, mò đây hông đủ bán đâu. Phải ra gành mò mới nhiều.
Nó chỉ chỉ tuốt huốt phía sau đảo, tui ngó theo ngón tay nhỏ xíu, chỉ thấy um tùm mấy khoảnh rừng nguyên sinh xanh ngộp.
Tui giỡn: Gành nào trên rừng? Chỗ đó cá bay, ốc đi bộ hả?
Cu: Sau đảo có gành đá á chú. Ba với anh con tối ra đó bắt, sáng bán ngoài chợ!
Tui: Thì giờ mày bắt được nhiêu tao mua nhiêu, nghen!
Cu: Dạ hoi, cái này để nhà con ăn cơm á chú, có chút xíu hà, hông bán đâu hihi.
Tui: Có chút xíu thì ăn sao no?
Thằng nhỏ thấy tui hỏi mắc dại quá không thèm phản hồi luôn, ụp mặt xuống nước lặn tiếp. Da nó đen như mấy khứa ních-gờ bồ tèo hay khích tui bắn rap, nhưng mà cái cười của nó sáng như mặt biển sớm mai, cứ loang loáng để lại sự chói chang nhức nhối, khó chịu trong lòng mắt…
Tui ngồi trên kè, ung dung hút thuốc, đợi chờ. Không rõ bản thân đợi gì. Đợi nó bắt xong lên chọc tiếp? Đợi nắng bớt gắt trở về dịu êm? Đợi mấy con sóng dập dìu bớt gây khó dễ cho thằng nhỏ?
Gần trưa rồi, thằng nhỏ vẫn còn lụi hụi. Còn tui chợt hiểu bản thân đang đợi gì.

