Tĩnh tâm đội thỏi mây lơi lả
Lặng lòng gối phiến cỏ mượt mà!
Ngắm nhìn tình sử qua màu mực
Ải tình đóng vững cổng âm thầm!
Hồng nhan kẻ tranh nhau nhắm gặm
Trần đời nặng trĩu những gian truân!
Người tách mình ra khỏi nhân thế
Ngồi tìm đếm lại mấy đường hằn
Trên những mong sao niềm khoái lạc
Đá treo đầy dưới sẹo lăn tăn?
Tu tâm dưỡng dạ cùng nguyệt tuế
Thân tàn ma dại với tháng năm
Quên rồi khao khát hồi xưa cũ
Đời đâu chia phúc đủ mấy phần?
...
Tĩnh lặng ngắm ải hồng trần
Người ngồi trên đá tu thân quên đời!

