7
Hội quán vỉa hè dần tan vã
Tôi vội xách đít trở về nhà
Đường đông xe kẹt, còi ồn ã
Phố mùa đông đúc tách tôi ra
Khoảng hè hồng nắng, gạch ngang ngổn
Nơi từng đôi cặp, dựa tường, hôn
Trên cao bóng cừ tỏa lấp lánh
Tôi cũng từng thế, lúc em còn...
Cho tôi một lúc nhìn quanh lối
Phố sang mùa, cây thay lá vội
Chẳng đợi em nói yêu lần nữa
Mùa đã bỏ mặc hai đứa tôi!
Hai con người, hai nẻo đường đời
Bước ra trường, mỗi người một lối
Em biết trước nên đã lo vội
Tôi khù khờ cứ nghệt mãi thôi
Sân trường tháng tư thêm dày lá
Nắng vàng ủ khói, mưa ủ sương
Mùa hè sắp đến tôi thương quá
Em - Tôi, hai đứa sắp ra trường.
Ngày tốt nghiệp, em dựa vào tôi
Tôi biết mình sắp nghe lời cuối
Em nói những đường em theo đuổi
Những con đường ấy chẳng có tôi
Nghe lòng nghẽn lại bởi hơi thở
Trút không được, nuốt cũng chẳng trôi
Hè về rồi! Mùa chia ly đến!
Thuở học trò, thuở của Em -Tôi!
8
Nhớ ngày xưa nhìn nhau cười tít mắt
Em khen rằng "Ánh mắt ấy hút thương!
Hút nỗi lòng, hút cả sự vấn vương!"
Là nguy nga, tráng lệ giữa đời thường!
Tôi hay chọc, mở to hai con mắt
Đặng nhìn em, rồi hét "Hút thương đây!"
Chưa nhận ra, em đứng ngây ngây
Một chốc sau hai đứa cười nắc nẻ.
Mỗi khi giận hờn nhau như đôi trẻ
Giương mắt bé, lí nhí "Hút thương đây!"
Em đanh đá "Hút hút cái đầu mày!"
Giờ xa mất, mắt chỉ còn hương cay!


