Tôi thở ra tiếng thở của trăng.
Tôi đã mạnh dạn biến mình thành kẻ cầm chuôi trong cuộc tình của mình, cuộc tình mà khi nó hoà tan do cơn khuấy mạnh bạo của tôi, tôi và em sẽ mất đi của nhau rất nhiều.
Tôi in tạc bóng dáng một cậu bé trốn luyện thi, cùng một cô bé xinh đẹp nhất trần đời, lướt chiếc Click trắng đi gần 17 dặm về Nam Sài Gòn - Cần Giờ. Cái khoảnh khắc hai cô cậu như buộc thắt vào nhau, đậm màu trên nền cát vàng điểm tô chút xanh và tím của dây muống biển hoang dại.
Rồi một đoạn phim chạy dọc sống lưng, trả cho tôi một hình ảnh hai cô cậu tíu tít trên thảm cỏ xanh mát, nhìn về phía cầu Ông Lớn đồ sộ và đỏ thẫm. Những lúc căng tức và giải phóng cùng nhau, có trời đất cỏ cây chứng giám.
Đó là tôi trong quá khứ, và người tình của tôi. Những tưởng lòng trời vời vợi, cứu chuộc mọi lỗi lầm nhân duyên, ấy vậy mà.
Đêm nay, tôi thở ra tiếng thở của trăng. Nhẹ nhàng, thanh khiết, không nhục dục, không mùi mẫn, thanh tao và thi vị vô cùng.
Đêm nay, tôi đã mất người tôi yêu.

