Anh về phố, dãy phố bỗng buồn thiu
Lá me bay trên đầu xơ xác tóc
Xe, người đổ bóng lăn trên đường dốc
Nắng về chiều, nắng đã là mùa thu.
Em đã thấy màu nắng mùa thu chưa?
Nắng nhạt dần, cửa lòng em vội khép
Ảm màu bụi, phố xá không còn đẹp
Trước mắt anh, mỗi mình em, mình em!
Giọt nắng thu tưới tim anh tàn tạ
Chợt giật mình ngỡ tưởng ngày hôm qua
Nắng thu về, chiều nay lòng buồn quá
Ấp ủ nào anh tỏ cùng nắng thu...
Em ơi hãy ngắm nhìn con phố cũ
Mở cửa ra, cho nắng chiếu vào phòng
Nắng sẽ nói em nghe tâm sự lòng
Nắng đã mang, từ tim anh gửi gắm...
Em,
Nắng đã nói với em điều gì chưa?
Sao cửa lòng em vẫn chưa chịu mở?
Hay nắng bảo anh - thằng khờ gàn dở
Nắng thu nhẹ, đâu phải tình anh thưa!
Nắng đã nói cho em điều chi vậy?
Sao lặng im em chẳng nhìn phía đây?
Hay nắng bảo anh - gã điên xằng quấy
Nắng thu dịu, nào phải lòng anh cay!
Em,
Nắng nhạt rồi, nắng của lòng anh thu
Chợt nhận ra quãng trời đang dần tối
Nắng thu tàn, anh không còn rõ lối
Mở cửa đi, em thả nắng thu đi!
Phố lên đèn, phố bỗng trầm lặng đi
Bởi vì em đã giết nắng thu chết
Nắng thu chết, là lòng anh cũng hết!
Tại em đó, tất cả là tại em!
Hồn anh xé nửa, đau đớn giữa đêm
Một mảnh hồn vẫn lưu lạc đâu đó
Tìm nắng thu khi ngày mai lại tỏ
Mảnh còn lại đắp mộ nắng đìu hiu...
(ngày mai)
Anh về phố, dãy phố bỗng buồn thiu
Lá me bay ...
...


