Ta đau đớn gục chết giữa đoạn tình
Mặc chữ duyên diễn tuồng trong tâm thức
Cuộc đời trôi so le mùa uất ức
Làm con rối cho say đắm giật dây!
Mùa đến vun chiếc bóng ta tràn đầy
Tạo hình ta thành gã ôm thương nhớ
Nắng mưa luân phiên nối sợi dang dở
Sướng khổ đi về ghi vết chênh vênh.
Mùa trôi mau ta trinh trắng bồng bềnh
Mùa ảo tưởng bao khát khao mơ mộng
Mùa thay mới lớp áo lòng ta rộng
Mùa khắc cốt, rồi bất lực, ta quên…
Rồi mùa đi tàn nhẫn ta thét lên
Rủa nhân sinh sao mùa chẳng trọn vẹn
Mong trám lại rạn vỡ, ta cầu nguyện
Rồi úa tàn, nát rã, hệt mùa xưa!
Qua mùa rồi, ta hóa đá cứng trơ
Không mùa ấm nên lòng ta lạnh giá
Tiếng thở dài người đưa chợt thấy lạ
Hay tại ta lơ đãng chẳng kịp quen?
Cực chẳng đã, ta chấp nhận nhỏ nhen
Trở thành kẻ ngu si và bi lụy
Chui vào vỏ, sống cuộc đời ngã quỵ
Mùa trào sóng gió ta có sợ đâu!
Bởi khi ở khoảnh khắc mùa lạc nhau
Ta thề nguyền khi sóng lòng còn dữ
Mùa, nếu qua, ta bằng lòng cô lữ
Mùa đã cuối, thương tích dừng đây thôi.


