Mụ béo mười bảy đứa con,
Đẻ chi cho lắm đứa tròn đứa vuông.
Căn lều dựng kế suối nguồn,
Suốt năm dòng chảy cuộn cuồn cá tôm.
Có mùa lá rụng, nước lên
Cá hồi đàn lớn từ trên biển về.
Kiệt sức chết trắng dập dề,
Suối kia vô cảm cuốn về sóng xa.
Chăm con đông đúc đầy nhà,
Mụ ta đan lưới lớn ra chăng giằng.
Xác cá mắc lại, lưới căng,
Mụ vớt, mụ ướp, phơi trăng, phơi trời.
Mỗi năm một mẻ đã đời
Lũ trẻ tạm có cái xơi dằn lòng.
Năm kia lũ cuốn như rồng,
Cầu tre rung yếu, nước hòng đánh tan.
Có bác sĩ trẻ vội vàng
Cần qua, cầu gãy, sao sang suối này?
Bất lực ngồi tạm gốc cây
Lều kia mụ thấy vẫy tay mời vào.
"Cho hỏi qua bờ cách nao?"
Thật thà mụ đáp: "Mai sau có đò!"
Miệng nói, tay nấu bữa trưa,
Tỏa hương thơm nức, con ưa, khách đồng.
Vô tình chảo cá bật tung,
Dầu văng tung tóe bỏng tong cả người.
Hốt hoảng, nhưng bác sĩ cười,
"May sao tôi có thuốc tươi, thoa này!"
Lấy chi công trả ơn này,
Hay vầy, mụ đóng bè dày sang sông.
Đang vội, khách cũng đồng lòng,
Phụ mụ đốn gỗ, đinh đong đóng bè.
Đàn bà sống giữa rừng khe,
Khỏe tay, tháo vát, không chê không nề.
Bè xong, chống nạnh ngoài hè,
Ân cần căn dặn, trẻ nghe một đàn.
Đâu đấy xong, tháo dây ràng,
Chống bè đưa khách đi sang kia bờ…
Ngờ đâu nước lũ tràn trề
Cuốn phăng bè nhỏ tấp về vùng xuôi.
Ghềnh đá cứng, bè mắc rồi,
Xui xẻo mụ ngã uỵch rồi ngất say.
Bác sĩ trở chẳng kịp tay,
Vừa hay phát hiện mụ đây thai rồi.
Bé con sắp sửa chào đời,
Giữa muôn dòng nước cuốn nơi xa nhà.
Thôi đành, đỡ đẻ dễ mà,
Mát tay bác sĩ, bé ra khóc nhè.
Vừa khi hồn mụ hoàn về,
Tay ôm con khóc, miệng nhe ra cười.
Cảm ơn bác sĩ hết lời,
Hôn lên mái tóc mướt mời như mây.
Hôn đến cái trán thơ ngây,
Hôn má hôn mắt, hôn tay hôn cùng.
Bác sĩ thắc mắc hỏi dồn:
"Đứa thứ mười tám, vẫn còn muốn yêu?"
"Đứa này không phải con sao?
Bé thứ mười tám, chả sao, con mình.
Đẻ nhiều, nhà cửa linh đình,
Đông vui, hạnh phúc, con mình đều ngoan.
Mai sau có đứa làm sang,
Quay lại biếu mẹ thỏi vàng, nén châu.
(ha ha)
Đùa thôi, chứ chẳng mong đâu,
Chỉ cầu chúng nhớ, lâu lâu tìm về.
Căn lều bé nhỏ kia nè,
Thấy tui còn sống khỏe re, tui mừng!"
À mà, đứa trẻ trong lòng
Giữa nơi suối lũ lạnh cong như vầy,
Lẩy bẩy chân cẳng run ray,
"Người tui lạnh ngắt, ôm vầy ấm sao?"
Càng nghĩ, lòng mẹ càng cao,
Nóng lòng lo sợ, mụ gào to lên.
Suối hoang chẳng tiếng đáp êm,
"Nhờ ông trông hộ, liều mình tui bơi!"
Bác sĩ hoảng hốt khuyên lơi,
"Bà vừa mới đẻ, không bơi được mà!".
Nhìn con run lạnh, xót xa
"Quanh đây tui biết vài ba cái làng…
Cố tìm người giúp về nhà"
Dứt lời cởi áo lấy đà nhảy luôn.
Gắng lao bơi thắng nước cuồng,
Hồi lâu mất bóng, suối tuôn nát lời.
Cuối ngày lác đác chim trời,
Có tiều thấy nạn, gọi người cứu ngay.
Sáng sau cuối con suối này,
Suối kia hung dữ xéo dày tấm thân.
Nụ cười mãn nguyện bình thần,
Xung quanh mười tám con thương khóc rền…
Lòng suối, cá hồi quẫy lên,
Ngược dòng suối dữ, gắng lên thượng nguồn.
Đẻ xong mẻ trứng, sức mòn,
Xác trôi suối đẩy, đàn con nặng tình.

