Thằng Vương gật đầu một cái, tui có bạn đồng hành. Mấy chặng đường dài rong rượt trên xe máy đã thành quen, có khi ngẫm tưởng lại cũng chả nhớ nổi mình đã chai lỳ như vầy từ hồi nào.
Cái đợt con bé đá đít mình cái bép, hỏi "Đau hôn mà khóc?", chuyện thường tình của đàn ông mới lớn, yêu sang ghét, nhớ chuyển hờn, có học hoài cũng chẳng thể thuộc. Cứ mỗi lần thất bại, ngó bộ mình teo tóp nhỏ hơn nữa nữa nữa lần trong cái thế giới rối ren đủ màu mùi xúc cảm.
Rồi khi tâm trí rù lủ ảm đạm, mùa mưa đến đột ngột. Tui kẹt trong không gian ro ro của mấy cái máy sục khí và bơm nước nuôi cá, dàn máy lạnh đã bị gỡ bỏ, nhưng băng giá trong lòng nào đã cạo xong?
Đợt, tui cũng rủ thằng Duy té khói chạy đến trước công ty của con bé. Tần ngần trước cổng, tui biết chả bao giờ mình đuổi kịp người ta, dù người ta có dừng lại. Người ta dừng lại bên người khác, chứ không đợi tui.
Mấy cơn mưa rỉ rả từng ngày, những lượt đi-về trăm cây số dần trở nên thường xuyên hơn. "Ở nhà ngó mưa vầy buồn chết!". Có bằng hữu đập lên vai bảo, Chết vậy đéo đáng, đi!
Tui và bằng hữu thành một cặp song hành cô đơn, phóng xe trong cơn mưa với tốc độ cơn bão, tù tì liên tục mấy tháng liền. Số đỏ, hai đứa còn sống nhăn răng. Nhìn lại bản thân qua bao mùa mưa đổ, phóng xe cho chết mà đéo chết được, thì số mình đỏ hay đen?
Đằng đẵng gần hai năm, trời hành phải sống trong hoang hoải, thấy tuổi ba chục gần kề mà cứ mộng tưởng về mấy chuyện cỏn con ngu si. Xe máy vẫn phóng ẩu, mùa nắng qua mùa mưa, khuôn vóc con người cội sú đi, giờ phù hợp hơn với khúc ruột thúi hoắc từ thời trẻ nít - thời tình yêu đẫm vị nhất!
Chuyến đi vừa kết chặng lại dẫm một buổi mưa. Mưa đâm cùng gió tát, luôn làm mấy cục trầy giừn giựt trở đau, ức nghẽn giữa cổ mà không thể phỉ nhổ toẹt nó ra. Ước sao nó như điếu thuốc, tui quật đốt cho tàn, rồi nghiền giẫm cho bẹp, vậy mới hả hê, vậy mới giải phóng được; vậy mới gào, mới khóc, rồi lẩn trốn vô trong mưa như một thằng đê hèn trốn dí khỏi nhân loại.


