Ngày dài đợi mãi không trôi
Gậy tre nón lá ta xuôi lên rừng
Nghe dân đồn thổi lưng chừng...
...đường lên đỉnh núi đã từng có vong
Ta tin không thủng, thong dong
Hướng về linh địa ung dung bước đều
Bỗng bên dốc núi lèo nghoèo
Có nàng gái đứng chèo queo một mình
Ngó bộ trông cũng trắng trinh
Đánh bạo mời rủ đồng hành lang thang?
Núi cao lối mòn chảy ngang
Cây xanh sum lá, hoa vàng thơm hương
Dải đá lạnh đổ bên đường
Lần lên ngọn tháp ngó dường cổ xưa.
Cùng nàng dạo núi ban trưa
Mong lên đỉnh tháp lúc vừa hoàng hôn
Ngờ đâu giờ phút tuột trơn
Đánh vèo một tí hết luôn cả ngày
Bàn tay che chở bàn tay
Ta là vương chúa cứu nguy nữ hoàng
Sợ nàng ngại tối la làng
Ầu ơ ta hát âm vang núi rừng
Dỗ nàng bằng giọng vang lừng
Thú hoang nghe tiếng dè chừng bước chân
An tâm nàng khép tấm thân
Vòng tay ta ủ cho gần nàng hơn
Mỗi chút đêm càng khiếp cơn
Ánh trăng vằng vặc như hờn nhân duyên
Trông trăng như mắt kẻ điên
Lạnh lùng oán hận thù cơn ái tình
Nàng sợ bóng trắng thình lình
Trông lên từng lúc chờ rình trăng tan.
Chợt nhận ra sự bẽ bàng
Bên nàng nhanh vội thời gian trôi dần...
Đỉnh tháp đón ánh nắng gần
Nắng lan như chảy, sáng bừng không gian
Chợt ta thấy mình mơ màng
Xung quanh ảo giác lan man lòe nhòe
Giật mình mắt mở toe hoe
Ta đang độc cõi giữa khe núi rừng
Nàng đâu? Lòng dạ rối bùng
Chạy quanh ta kiếm bằng từng giác quan
Trời sáng bảnh, ta bàng hoàng
Không nhận ra đã thấy nàng hay chưa...
Lộp độp bỗng nặng hạt mưa
Một màn nước đổ lấp từng khoảng không
Mưa rơi đẫm tấm chân lòng
Ngước nhìn mây thấy cầu vồng lên cao
Đường đi không rõ ngả nao
Lạc nàng không rõ bao lâu mới về?


