Em à
Hôm nay em cáu tức, anh thấy lạ
Bởi vì bình thường nào có thế đâu...
Dẫu giận hờn sau những trận cãi nhau
Ta sẽ lại cùng tìm đường hòa giải.
Anh nhớ
Đôi mắt yêu từng làm anh mê mải
Giọng nói thương đã khiến anh vấn vương
Được - mất luân phiên như lẽ vô thường
Nay em còn đó, mà lòng đã đổi.
Anh đã sai khi đã trách em vội
Mọi hậu quả anh đã tự khiển mình
Khi đau khổ anh lại nói linh tinh
Để kỷ niệm ùa về em thêm hận!
Quá khứ ta là những ngày lận đận
Quên sạch rồi em chẳng chịu nhớ ra
Để thanh thản em viết lại ngày qua
Rồi dũng cảm em viết tiếp ngày mới.
Thực ra em sẽ không thể bối rối
Trước những thứ đột ngột đến với mình
Bởi vì em bản lĩnh và anh minh
Em biết cách điều hòa lại cuộc sống.
Hồi mới lìa, anh còn lo, trông ngóng
Bây giờ mọi việc em đã dần quen
Sống đời mới, em cũng phải tập quên
Những vui buồn thuở ngu si xưa cũ.
Còn anh nhé,
Anh vốn sống trong thân phận ủ rũ
Ngày em đến, em như thắp nắng lên
Anh đứng dậy như chưa bao giờ hèn
Được em dìu anh đi vào sống thật.
Ta cần nhau nên ta phải hòa thuận
Cùng cố gắng để hiểu nửa người kia
Cùng chung tay xây mộng ước tràn trề
... Cho đến khi em hết hạn chịu đựng.
Đấy
Anh như đá tảng, đời em phí sức
Đến lúc em phải buông bỏ đi thôi
Mặt trời lặn, dù, sao vẫn sáng rọi
Nhưng anh sẽ không được ai soi nữa...
Nghe tin em, anh vùng mở toang cửa
Trời còn đây, hơi ấm vẫn còn đây
Anh tìm em, em vẫn ở nơi này
Nhưng lòng em đổi hướng như cơn gió.
Đứng trước em, chữ Tình tìm không có
Anh tìm Nghĩa, em cũng chẳng thể trao
Kỷ niệm xưa giống hệt cơn mưa rào
Mưa rất gắt, nhưng sao mà chóng tạnh.
Anh tò tẽn trở về với buốt lạnh
Thất vọng bởi cái mất mát dịu êm
Thất vọng bởi những gì thuộc về em
Đã không thể kéo anh khỏi vực thẳm.
Hôm nay, à không, mấy hôm trước nữa,
Em lạnh lùng trách anh trong căm phẫn
"Anh khác quá, chẳng giống với ngày xưa!"
Biết nói sao đáp lại em bây giờ?
Thực ra anh chỉ là anh xưa cỗi.
Anh ngày xưa đã vì em thay đổi
Mất em rồi anh lại hóa hoang sơ
Như chiến mã bị đứt sợi cương da
Phóng về núi làm kiếp hoang giản dị.
Thế nên
Đừng trách nữa, đừng ghét anh như vậy
Hãy tiếp tục cuộc sống của riêng em
Rảnh rỗi thì ngó liếc về anh xem
Nhưng đừng có nhúng vào làm gì hết.
Giữa hai ta mạch máu đã già chết
Chỉ còn lại ranh cắt đau đớn lòng
Chia anh em về hai nửa, song song
Đừng ai phạm qua lằn ranh lần nữa.


