Cầm cây đàn nhỏ trên tay anh này
Anh hát lên bài tình ca đã cũ
Giai điệu thơm đưa vào cơn mơ ngủ
Em nè, có thấu được mối tình thơ?
Biển mùa xuân vẫn rì rào muôn thuở
Vẫn gió dịu, cát ấm và sóng êm
Mai sân vắng khẽ rụng vấn bậu thềm
Tựa lòng anh đã rổn ran vụn vỡ
Em nè, tình mình dẫu còn trăn trở
Bước qua nhau chưa hết những đoạn trường
Tiến về trước còn sóng đập gió vờn
Hướng về anh, có lời ca cùng bước
Sẽ hát trên mọi nẻo đường xuôi ngược
Nốt trầm lặng xen giữa những thanh cao
Em nè, ta tỏa sáng như sao
Để người đời nhìn ta mà đố kỵ!
Nhưng ơ kìa, em đâu rồi ấy nhỉ?
Chỉ mỗi anh hát trên mỗi dặm đường
Hát giữa gió, giữa nắng và giữa sương
Mà vẫn chưa đồng điệu nổi khuôn nhạc!
Có lẽ là giữa nhịp anh đánh lạc
Câu hát ngân chưa thể vào đúng tông
Chờ một người tri kỷ để hát cùng
Khi song ca đâu cần tông, cần nhịp!


