Góc hoàng hôn nắng rụng
Lem luốc khoảng phiêu diêu
Người hồn đưa lững thững
Chim cánh rải tiêu điều.
Anh hỏi em trong chiều
Nắm tay nhau trước biển
Đôi tim mình sót thiếu
Một nỗi buồn vô biên.
Rồi anh lên tiền tuyến
Bom đạn rát đỉnh đầu
Hòa bình thân nguyên vẹn
Nhưng hỏi em tôi đâu?
Cùng em nghe sóng xáo
Ngắm lặng phía mây buông
Trời chiều tô màu máu
Nguệch ngoạc nét khói hương…


