(Lược một đoạn: Sau một giấc ngủ đêm tháng tư, Kin Kat thức dậy, nhưng anh không còn ở trong cơ thể xinh đẹp của mình nữa. Anh bỗng dưng mang trọng lượng của cơ thể Tử Uyên, một nhân vật tuy đồng niên nhưng Tử Uyên lại khác Kin Kat một số điểm cả ngoại hình lẫn tính cách. Tử Uyên thì bụng phệ hơn, ngu đần hơn, mặt xấu hơn, lười nhác hơn Kin Kat. Tất cả do Tiên Răng muốn làm căng việc Kin Kat đi ngủ trễ. Điều đó làm Kin Kat chán ngấy trong cái thân xác giả tạo này, hận Thế Đít đã chắp vá luộm thuộm một lỗi nhỏ nhặt của Tiên Răng trong giấc ngủ Kin Kat).
Đoạn sau nói về cuộc nói chuyện giữa Hồn và Xác.
- Hồn: Không, ta đã chán ngấy người rồi, cái thân xác bụng phệ mặt xấu kia ơi.
- Xác: Khửa khửa khửa, chán thì chán đấy, nhưng ông sẽ làm gì được tôi nào? Đâm tôi chết ư? Đừng quên ông chỉ là Ở TRONG TÔI mà thôi !
- Hồn: Nghe giọng cười ta biết ngay mi không phải kẻ đàng hoàng. Lẽ chăng mi nên ở trong xà lim ngay lúc này vì một bản trạng tội lớn lao nào đó thì nên.
- Xác: Ông đang tự khinh thường "chiếc áo bọc" của mình đấy!
- Hồn: Ôi trời, phải chăng là chiếc áo thật, ta còn có thể cởi trần đi ngông khoe ngực vạm bắp vỡ. Áo như ngươi thì muôn đời ta khước từ.
- Xác: Ấy ấy, lại làm ra vẻ tiên tri, tôi với ông đã hòa dung với nhau rồi, bây giờ tôi cần ông, và ông PHẢI CẦN TÔI !
- Hồn: "Ông phải cần tôi!"? Mi nói cứ như đoán hết bụng ta vậy?
- Xác: Thì bụng ông là bụng tôi mà? Chẳng phải tôi vừa nói xong? Giả dụ nhé, cái buổi đêm đi ngoài đường, chẳng phải tôi rất lười, nhưng vì ham muốn đi chơi, ông lại bắt tôi phải lặn lội xe cộ. Điều đó có nghĩa là ông điều khiển được tôi, còn tôi, nếu bữa nào tôi cần ngủ, có phải tôi bắt ông ngủ gục ngay trong lớp học?
- Hồn: Thôi thôi, ta không muốn nghe kiểu biện luận rởm của mi. Ta và mi là hai thứ không thể hòa hợp, hoàn toàn không!
- Xác: Chà, ông lại thế, vẫn cứng đầu, đúng là Kin Kat, chẳng phải mỗi đêm, thay vì học bài theo ý ông, cả cơ thể này lại ngủ theo ý tôi hay sao?
- Hồn: Vậy..vậy...
- Xác: Ông hãy thôi cái hoang tưởng là linh hồn thánh thiện sẽ điều khiển được thể xác kia đi, cái đó chỉ có Phật, Chúa... hay các bức tượng vô cảm nói lên. Còn sự thực, nếu không đòi hỏi theo thể xác, chọn lọc tự nhiên sẽ loại ông ra vòng chiến đấu của cuộc sống!
- Hồn: Ta bảo mi im đi !
- Xác: Cứng đầu, để xem, ừ thì im....
- Hồn: Ta khát khao được trở lại như xưa, hoặc ít ra thì ta nên kết liễu cuộc đời tại đây. Sống như vầy thật khác nào địa ngục?
- Xác: ....
- Hồn: Ta sẽ làm bàn cầu gọi Thế Đít lên để yêu cầu hắn ta sửa chữa lại tất cả. Nhưng người phải hoạt động chân tay đi. Hãy bày biện một bàn cúng đi!
- Xác: ....
- Hồn: Hãy nói gì đi chứ? Câm à cái xác kia?
- Xác: Chẳng phải ông kêu tôi im đi?
- Hồn: Hay giúp ta, và ta, và ngươi sẽ thoải mái thân xác của chính mỗi người, nào nào!
(Xác giúp Hồn lập bàn cầu, Thế Đít hiện lên...)
- Thế Đít: Chà, ngài dạo này béo dữ!
- Kin Kat: Đừng đùa nữa, ta muốn quay lại thân xác cũ của ta!
- Thế Đít: Nhưng thân xác ngài đang bị Tiên Răng phạt ngủ bù thời gian dài, bây giờ quay về ngài cũng chỉ ngủ với ngủ thôi, ai lên mạng huyên thuyên với ta?
- Kin Kat: Không không, ta thà có một giấc ngủ sâu rồi sau này thức dậy, ta vẫn là ta, còn hơn là tạm bợ trong một thân xác không phải của chính mình.
- Thế Đít: Ông dạo này tâm sự dữ!
- Kin Kat: Nhanh lên đi, ta không chịu nữa đâu. Khác nào trừng phạt ta nặng hơn chứ hả Thế Đít?
- Thế Đít: Ngài trình bày rõ hơn xem, tôi lại thấy khá ổn đấy chứ?
- Kin Kat: Thế này nhé, vào trường, Tử Uyên ngủ thì ta phải ngủ, dù ta có muốn thức học dường nào. Về nhà, Tử Uyên ăn rất háu, còn ta cứ ngấy lên tận hầu mọi thứ. Và vô số chuyện nữa, ta lỡ tay đánh bạn ta đau, ta lỡ miệng chửi em ta... ôi, tất cả đó đều là Tử Uyên làm cả...
- Thế Đít: Thì ngài trong thân xác Tử Uyên, Tử Uyên làm thì người ta ghét Tử Uyên, còn Kin Kat đâu mệnh hệ gì? Vẫn ngủ li bì...
- Kin Kat: Nhưng ta rất khó chịu!
- Thế Đít: Để tôi bàn luận với Tiên Răng đã...
(Thế Đít bảo Tiên Răng hãy tha tội cho Kin Kat để Thế Đít trả hồn Kin Kat về xác Kin Kat, còn Tử Uyên chết đi thật sự. Tiên Răng lưỡng lự một hồi rồi đồng ý. Đồng thời thấy Thế Đít cũng chỉ là vô hình, nên gợi ý cho Thế Đít nhập vào sống bằng cơ thể của Tử Uyên cho khỏi phí.
Sau một thời gian, Thế Đít cũng thấm nhuận nỗi khổ khi không được là chính mình. Thế Đít cho Tử Uyên an nghỉ, còn ông tẽn tò về trời. Ngại xuống dương thế vì sợ lại làm điều bậy.)

