Hai bên con đường lên dốc nhỏ
Người ta đã cắm những luống cây
Em hay mỗi chiều ra đứng ngóng
Mừng ước mai sau ngắm hoa đầy!
Căn phòng chúng tôi từng chung việc
Mở cửa choáng ngợp những cụm mây
Tôi thường thơ thẩn đi dạo mát
Trông mây xuống núi phía cuối ngày...
Đôi lúc công việc dồn áp lực
Chúng tôi bất kiến lại cãi gây
Tức giận tôi xem mây giải tỏa
Hờn dỗi em ngắm hoa lắng lòng.
Chiều buông mây kéo nhau đi hết
Dạ sầu cũng tuột khỏi thâm tâm
Tôi ngắt bông hoa bên lối dốc
Trao em, xin lỗi, anh bốc đồng!
Mỗi lần như thế đều hiệu nghiệm
Công việc trôi chảy, tôi với em
Sau này em quẳng gánh xưa cỗi
Tìm cuộc sống mới bỏ hoa mềm.
Tôi còn trụ lại văn phòng cũ
Đôi lần quên mất chẳng còn em
Vì mây vẫn đến thăm tôi mãi
Vì hoa vẫn nở cho tôi xem.
Một mùa mưa đổ mây cuồng dữ
Hoa nát từng cây, cát lấm lem
Đất dậy mùi mưa ẩm nồng đậm
Gió mang hơi quyện hương hoa tàn.
Vội vàng đóng nhanh những ô cửa
Trời đất cuồng đảo những ầm vang
Văn phòng tĩnh mịch, ta cô độc
Đâu ai cười chọc ta khóc tràn!
Hoa còn xinh đẹp khi chưa hái
Tình còn sâu đậm khi đã phai
Đời nặng nghĩa khi nhiều khát vọng
Người nồng yêu lúc chửa mở lòng.

