Chưa ai cúi ngửi bụi hoa này
Anh trồng trước ngõ vào nhà em
Mười năm hoa nở khi hạ nắng
Tóc óng đen bay gió đưa mềm.
Em thường ra ngõ chân chậm bước
Anh ít vào thăm mắt ngại ngần
Đôi lúc hẹn nhau mưa chợt đổ
Ta lại về với chút tủi thân…
Làng ta hân hoan mừng cưới hỏi
Mỗi năm vài đám, choáng rượu mừng
Em buồn: Đôi ta khi nao mới?
Nhìn quanh hoa pháo, mắt rưng rưng.
Một buổi hẹn nhau chiều nắng đỏ
Anh dìm nhành quế góc ngõ quen
Mỗi khi hoa nở thơm lối nhỏ
Anh sẽ nhớ mãi mùi tóc em!
Mười năm hoa quế trăm lần nở
Nắng đỏ gió êm chẳng đổi nhiều
Anh còn trước ngõ mỏi mòn ngóng
Em đã bên chồng thắm thiết yêu.
Làng ta thường xuyên vui đám cưới
Lớp trẻ nay vốn cần tình yêu
Râu tóc anh nay thời bối rối
Đứng ở bên sông khóc mỗi chiều…


