Ta vứt hết những từng trải, được chăng?
Bảo với lòng không được nhớ đến nữa
Thằng gù nào chẳng muốn mình đứng thẳng
Thanh tịnh nào chẳng từ những khổ tu?
Tùng bách vươn cành lá cao vời vợi
Lột lớp vỏ đau đớn để trưởng thành
Quần áo mặc vẫn thường phải mua mới
Ra cuộc đời chấp nhận đổi thay nhanh.
Cắt đứt hết những dây lồng lịch sử
Chim tự do tung cánh bay về trời
Và lau dọn những vết đau quá khứ
Nó níu ta nặng cánh, khiến sẽ rơi.
Làm sạch hết những ý niệm đã lâu
Thật kỹ lưỡng đừng cho tồn đọng lại
Mới tâm tình, mới lý trí, đạt đạo
Sợ gục ngã thì phải sớm đổi thay?


