Em là cánh bướm lả lơi
Vô tư bay lượn trên trời thanh thanh.
Phong trần cỏ dại là anh,
Phớt phơ ngọn gió, hất làn hương thơm.
Em thẹn cánh phấn ngắm trông
Đột nhiên quay ngoắt đậu hông bên kìa.
Cỏ anh ủ rũ đầm đìa,
Lá xanh đỡ lệ như chìa hạt sương.
Bướm xinh em, cũng chẳng ưng,
Hững hờ, lơi lả chẳng ngừng. Anh ghen!

