Lụng vụng thế nào không biết nữa
Tay quẹt lên vở một vết cào
Trang giấy trắng tươm hằn lằn rách
Từ xơ mép ấy, xẻ đôi nhau...
Trách bàn tay ẩu đã thành tật
Nâng quyển vở rách nghía trước sau
Liếc qua mảnh giấy nhàu tan nát
Đã từng sạch đẹp, tiếc dường bao.
Nghịch tay cầm giấy toan xếp hạc
Cắt bỏ thừa, khuôn vuông vắn vào
Loay hoay một số bước cơ bản
Hạc mọc đôi cánh cất trời cao.
Thân phận ta hồ như mảnh giấy
Da thịt tâm trí trời đất trao
Không thương không tiếc ta xô đẩy
Tâm hồn ngã vụt từ trên cao.
Rồi người từ đâu đến bên cạnh
Viết vào mộng ước, ngước ta lên
Có phải người là bụt nhiều phép
Biến ta được vỗ đôi cánh mềm...
Ân cần người giữ chim ở lại
Mỗi ngày đôi lượt lấy ra xem.
Một ngày người thả ta đi mãi
Vứt ta lên trời, "Hãy bay lên!".
Trời chợt trổ chớp mây đen ngửa
Hơi lạnh bao lấy cánh ta run
Giọt mưa đầu kéo triệu giọt nữa
Ướt cánh ta rồi, rã không trung.
Không còn cánh vỗ, ta khốn khổ
Chầm chậm rơi xuống cố vẫy vùng
Khoảnh khắc rơi ngang qua chốn cũ
Nức nở ta thấy người ung dung...


