Chồng:
Chẳng đặng duyên tình chớ trách nhau
Tình ta như nắng đã phai màu
Vợ:
Nhưng còn con cái sao anh nỡ
Để chúng cả đời ôm nỗi đau?
Ngoại:
Cái con khùng này nói thế nào
Vợ chồng bay điên cả rồi sao?
Mới vừa hạnh phúc, giờ li dị
Chi bằng cầm dao chém nhát đau!
Nội:
Thằng con, tự dưng nổi chứng sao
Vợ mày hiền ngoan, lại càu nhàu
Vợ đương con đảm, hiếm đứa có
Chứ mày muốn chúng phải thế nào?
Con:
Ba mẹ dứt tình, chẳng có sao
Con chẳng cần sống chung chút nào!
Thích thì cứ đâm đơn li dị
Được sống tự do, con sướng bao!

