Lần đầu tôi và em
Xem nhau là tội lỗi
Xen giữa những bối rối
Vẳng tiếng thét con tim.
Hơi thở gấp dần nhịp
Cơ thể uốn ẽo oằn
Lý trí tự nhủ rằng
Sẽ không được lặp lại!
Thời gian vẫn chậm rãi
Khao khát đã căng dài
Niềm nhớ đã ướt hoai
Tiên bồng, ta lại lạc...
Lối ra đâu? Màu bạc
Chỉ nội tại sáng tươi
Em cố nói yêu đời
Nên tôi chưa nhận lỗi!
Chìm lâu vào bóng tối
Quen mắt thấy sáng ra
Ở xung quanh chúng ta
Là muôn vàn quỷ dữ!
Em khẽ lo tâm sự
Hãy kết thúc "nó" thôi
Vì lạc khoái nên tôi
Phì cười cho bay hết!
Giờ đây em quen riết
Nơi tận cùng tối tăm
Chìm nghỉm trong âm thầm
Chẳng thèm tìm lối thoát...
Tôi đã trôi nơi khác
Em còn dạt đâu đây
Hai đứa tự cắt dây
Đứt rồi sợi tương kết!
Giữa trời cao xưng tội
Tự dằn vặt bản thân
Đã đẩy em vào bùn
Làm lòng em vấy bẩn.
Nếu sau này số phận
Không tô nổi sắc lên
Hãy về với tôi, em
Vì cùng phận nhơ nhuốc!


