Bạn có nghe thấy loài ve hát gì không?
Qua cơn gió nóng, qua cánh phượng đỏ rực
Điệu hát buồn chẳng mong muốn đến nhanh thật
Ngỡ ngày nào “Còn lâu lắm mới chia xa…”
Từ đầu đến nay cũng một năm đã qua
Đôi mắt bé, hai mươi bảy đôi xanh biếc
Sẽ long lanh ướt lệ khi chào từ biệt
A-bảy từ giờ sẽ khó còn vẹn nguyên.
Ta nhớ rõ từng giây phút đoàn viên
Mỗi bài kiểm tra quay qua rồi quay lại
Thầy cô phát giác là một điều tai hại
“Xin lỗi ạ, em chẳng tái phạm nữa đâu…”
“…chẳng tái phạm…” vì chẳng là học sinh nữa
Giẫm xác phượng tàn, đưa tay hứng lá rơi
Đứng giữa sân trường thấy lòng rộng trùng khơi
Vậy mà mạch huyết rối ren niềm xúc cảm.
Hai bảy con tim mạnh mẽ và lì lợm
Mà ly biệt thì bất lực để lệ rơi
Trái tim không ai bóp mà đau quá trời
Tâm hồn khóc ngất như lá mùa thu rụng…


