1
- Nghe bảo giá đất chỗ mình vài năm nữa sẽ xuống giá, con tính sao đây Nhiên? Con không bán nhanh thì muộn, tiền qua bên kia sống không đủ đâu...
Đó là một buổi sáng thứ bảy thơm nồng. Sáng nào cũng như sáng nào, mẹ luôn nói câu đó. Mẹ hình thành thói quen này từ vài tuần trước, khi anh hai gợi ý ảnh sẽ bảo lãnh cả nhà sang Canada. Anh còn bảo sẽ cho tôi cưới chồng tây luôn, ảnh lựa được vài thằng bạn rồi!
Tính Nhiên, với công việc chăm sóc trang trại hoa giống, tạo nên vẻ mặt quá đỗi quyến rũ. Với lại, Nhiên cũng có thói quen so sánh đàn ông với các loại hoa, điều này tuy lũ bạn dì cảm thấy kỳ lạ, nhưng Nhiên lại thích thú mỗi khi thấy một anh chàng có khuôn mặt của hoa thược dược đang đi sang đường; hay cậu bé có đôi má cánh sen ấp úng chìa cho cô xấp vé số, "Mua dùm con đi cô!", bữa đấy Nhiên mua tận ba tờ, trật hết! Mà trong đầu cứ suy nghĩ mãi, thằng cu đấy lớn lên chắc đẹp trai đó!
Vườn hoa do Nhiên gầy dựng từ khi chưa tốt nghiệp đại học. Xuất thân từ Đà Lạt, nghĩ rằng hoa của người khác không đảm bảo chất lượng nên Nhiên tự trồng bán cho bạn bè. Thua lỗ nhiều, 3 mẹ con khốn khổ trong những ngày anh hai làm việc tự do với đồng lương ít ỏi. Đến một ngày anh quyết định đi xuất khẩu lao động, nhà bớt miệng ăn, thậm chí anh còn gửi tiền về cho Nhiên trả nợ và vườn hoa nhỏ dần được mở rộng thành trang trại lớn cung cấp đủ thứ hoa cho cả nam bắc. Mẹ Nhiên rất vui vì con gái đã thành đạt, luôn hỗ trợ con tưới chăm từng luống mỗi ngày, còn dặn khéo "Có tài sản rồi, giờ chỉ còn cưới chồng nữa là đủ con nhỉ?"... Nhiên lặng lẽ cúi xuống ngửi một đóa hoa hồng vừa nở sáng nay, hình như thiếu chất, mùi không được thơm nữa rồi! Phải, từ lúc chúi mặt vào những cây hoa, Nhiên đã qua gần mười mùa xuân...
Không phải Nhiên kén chọn, thậm chí quá dễ dãi, vì thế tan vỡ quá nhiều. Nhiên yêu những người đàn ông có khuôn mặt rạng rỡ của hoa hướng dương, bao dung như cẩm tú, mạnh mẽ như hoa xương rồng,... người như vậy nhiều lắm, vì chẳng cụ thể chút nào. Từng yêu nhiều người rồi, Nhiên biết, sẽ phải yêu thêm nhiều người nữa vì chẳng biết ai mới là người đúng để Nhiên yêu, phải yêu nữa! Vậy thôi, cứ lo cho trang trại đã rồi tính sau.
Tính sau!
- Anh hai hối rồi đó, giá đất đang cao đó con à... Bán nha con! - mẹ càu nhàu.
- Con, con rao bán chưa? Mấy hôm nữa tụt giá đó, giờ bán chắc cũng được khoảng 7 tỷ đó con à... Nghe mẹ nghen con...
Cái ậm ừ của Nhiên mỗi ngày lại nặng nề thêm, gánh vác thêm nhiều tâm tư chẳng thể nói cho mẹ hiểu được. Mẹ sang Canada hả, dễ đấy, nhưng Nhiên thì không. Nhớ hồi còn học đại học, Nhiên có quen một chàng trai có khuôn mặt của loài hướng dương, tấm lòng bao dung như cẩm tú, bản lĩnh như xương rồng... Cuộc đời chàng lại như đóa nhài ngát hương, ong bướm! Chàng từng tâm sự với Nhiên rằng sẽ ở một mình, không cưới hỏi gì hết, vì sợ sau này có gia đình bị lây tính gia trưởng của cha. Bao dung đấy, nhưng chỉ bao dung cho người ngoài thôi. Cẩm tú đấy, nhưng cụm hoa chỉ xòe ra xa, từng bông hoa không có sự kết nối, cô độc, chung cuống nhưng không chịu chung lối đi!
Và Nhiên từng thầm muốn được ngủ cùng chàng! Nhưng sau khi ra trường, hai đứa mất liên lạc!
- Mẹ à, con không bán trại đâu, mẹ đừng bảo nữa! - Nhiên chán nản, lần này cô thà thốt ra, dù mẹ buồn lo gì cũng được, nhưng Nhiên chịu hết nổi rồi.
- Sao vậy con? - bà mẹ cau nheo đôi mắt, vừa nén sự bực bội xuống, vừa ép cái thương yêu lòi ra, y như nặn cái mụn!
Nhiên chẳng nói nữa, chỉ là không bán thôi, hình như Đà Lạt này vẫn còn phải lạnh lẽo như thế để người ta tìm đến nhau sưởi chút ấm áp, Nhiên vẫn còn trống trải, nhưng Nhiên nghĩ mình không được xớn xác lung tung nữa, Nhiên đợi người mà cô hy vọng nhất sẽ tìm được mình trong cái thành phố bé tí như cây kẹo này!
Mùa đông gần đến rồi, gió thổi rét buốt, bà mẹ vòng thêm một lớp khăn choàng nữa, run vai, không biết vì lạnh hay vì giận nữa...
2
Nhiên ngồi vắt chân lên cái ghế gỗ nhỏ, bàn được kê gần lồng hoa phủ lưới kín. Tách trà nóng kế bên thoang thoảng khói, nhìn những đóa hoa khép nụ. Bỗng mẹ Nhiên gọi vào rất vội vàng: "Nhiên ơi, anh hai gọi điện nè!".
Trên máy tính không phải là anh hai, mặc dù Nhiên chạy vào rất nhanh, nhưng hình như mẹ đang nói chuyện với người con trai kia chứ không phải anh trai cô. "Bạn anh hai nè, con biết tiếng Anh thì chào đi!".
- Oh, hi! - Vậy là anh hai nói thật! Lòng Nhiên nặng trĩu, không biết xử sự ra sao...
Cách chàng trai kia nói chuyện nghe bóng mượt lắm, giống như đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng rồi, còn Nhiên lại bị thụ động, hỏi gì đáp nấy! Phải chi Nhiên cũng được chuẩn bị tinh thần từ trước, có lẽ cô đã không nên chạy vào nghe cuộc điện thoại này.
Mẹ ngồi cạnh bên, đảo mắt liên tục theo người nói chuyện, không biết bà hiểu cuộc hội thoại này không, mặt bà vui lắm. Thằng này đẹp trai đấy - bà nghĩ - hy vọng Nhiên sẽ sớm chuẩn bị cho hành trình nửa vòng trái đất dài hơi sắp tới!
Khoảng 10 phút sau, Nhiên chủ động tạm biệt, kết thúc cuộc gọi. Định gập máy xuống nhưng mẹ ngăn lại:
- Từ từ, cho mẹ lên mạng đọc báo tí!
Nhiên lẳng lặng đứng soạt dậy, quay lại cái bàn trà. Trà nguội lạnh rồi, Đà Lạt khó chịu thật, người ta cần chút ấm áp cũng không được... Nhiên ngồi xuống, nhấm trà, nó chát hơn.
Mẹ tiếp tục tra cứu về Canada, bà tin chắc mình cần chuẩn bị cho những bỡ ngỡ sắp tới nơi hoa lệ xứ người!
***
Chuông báo cháy vang lên, hơn 3 lồng hoa đang phừng phực lửa, Nhiên và mẹ bật dậy lúc nửa đêm, hai người phụ nữ chạy qua lại giữa những cái lồng, tạt nước. Sương rơi nhiều nhưng ấm như những hạt bụi than, ngọn lửa trong màn sương lập lòa, mờ ảo, diệu kỳ. Nó liếm sạch hơn chục lồng hoa trong đêm.
Ngọn lửa lan dần, rộng khắp, nơi nóng bốc tỏa ấm áp...
- Mẹ, bỏ đi, chạy ra ngoài nhanh! - Nhiên hét, dù cô đang cầm xô nước, chạy cách mẹ chỉ tầm 5 mét. Gió đêm và ngọn lửa đang gầm rú.
- Phải dội mấy chỗ chưa cháy đã! Nhanh con! - bà mẹ cũng hét to tương tự, Nhiên không nghe, cô vứt xô, kéo mẹ chạy ra khỏi khu trại...
Hai người chạy một đoạn, quay lại nhìn, khu trại cứ sáng càng sáng, bừng bừng, đã đứng ngoài đường rồi mà vẫn còn thấy ấm... Mẹ khóc nức nở, Nhiên ôm mẹ vào ngực, cô biết lúc này cô phải là người lãnh cảm, dù tim cô đau quặn lên hai điều, một là chấp nhận cô đã mất tất cả đam mê và công sức, hai là đau đáu câu hỏi: Tại sao?
***
Trên đồn công an trình báo sự việc, cô được yêu cầu về nhà viết lại tường trình, Nhiên cười đau xót, còn nhà đâu mà về, giờ cả tuổi trẻ của cô cháy thành tro rồi, chỉ còn mảnh đất với đống nhựa cháy kẹo lại trên nền, không biết bắt đầu lại từ đâu. Khi chạy trốn khỏi bà hỏa, hai mẹ con lại quên béng cầm theo tài sản nữa chứ. Trước mắt xin tạm bữa cơm ở đồn, rồi gọi anh hai về, có lẽ anh hai sẽ giúp được gì đấy.
Nhiên đã gọi hơn chục cuộc, số điện thoại của anh vẫn không liên lạc được.
- Chắc anh bận quá con hả? - mẹ nhìn Nhiên, mắt buồn rượi, rồi bà nhìn về phía núi đồi, đó, đi đường đó là về khu trại cũ đó. Có ai ngờ có ngày lên công an để ăn xin như vầy đâu chứ. Bà lại rấm rứt... nghe điều bà đoán anh hai cũng chẳng giúp được gì đâu...
- Hay giờ mình qua Canada đi con...
Nhiên giật bắn mình, không phải vì đó là lối thoát duy nhất chợt lóe lên, mà là, ngay tại thời điểm đau khổ này, mẹ vẫn còn làm phiền Nhiên vì điều đấy, cô lấy làm không vui!
- Chắc con sẽ đưa mẹ qua anh trước!
- Con còn muốn làm gì ở đây nữa, Nhiên, con còn làm được gì? Con bỏ mẹ với anh sao con?
Chuyện tối qua đã nói, Nhiên chẳng muốn nhắc lại nữa, Nhiên nghĩ cứ im lặng thì mẹ sẽ nhớ lại và bỏ cuộc, nhưng bà cứ năn nỉ mãi nên Nhiên cố lờ đi, cô muốn tránh mắt mẹ, cô nhìn tờ lịch treo trên tường, có hình các chiến sĩ công an, cô nhìn những chú bác công an đang làm việc, cô nhìn giấy tờ, lát sau, cô nhìn về phía núi đồi, đi hướng đó là về khu trại cũ...
Mẹ Nhiên vẫn luôn miệng giải thích những nguyên nhân cần phải đi... Bà không khỏi lo lắng cho con gái mình!
***
Hai mẹ con Nhiên được bố trí cho ở tạm trong huyện ủy, tạm thời có chỗ nằm, tắm rửa, có nơi an toàn để yên tâm điều tra về vụ cháy. Mỗi ngày phải lên đồn để xem kết quả điều tra, đôi lần còn phải cùng họ về lại khu trại tàn để khám nghiệm. Mỗi lần về cô lại quỵ xuống khóc một lát, rồi vừa nức nở vừa khai với công an, cho đến lúc về lại đồn. Mẹ ở huyện ủy giúp các cô lao vụ dọn dẹp và được các cô nấu ăn giúp, cuộc sống tạm không tồi như họ tưởng tượng, tuy nhiên Nhiên càng ngày lại ốm đi, chỉ sợ đến khi qua Canada, cô không còn là người bình thường nữa!
Một lần, trong lúc khám nghiệm, một công an phát hiện, hình như có gì đó không đúng với lời khai của hai người.
- Cô Nhiên xem - vị cán bộ chỉ - khung thép kia không thể tự ngã được chứ?
Khung thép chính, làm trụ chằng cho mỗi khu vực 8 lồng hoa, kiên cố, Nhiên chắc rõ nó không thể nào tự ngã. Cô đồng ý thế!
...
Suốt ngày hôm ấy, Nhiên cứ bực tức vì sự ngã đổ của thanh thép đấy, tại sao nó lại đổ được chứ. Chắc thanh thép đấy bị lửa nung mềm cũng nên, mà dù gì đó cũng là ý nghĩ thừa. Trước khi đi ngủ, cô quyết định không quan tâm đến thanh thép kia nữa.
- Dù gì cả cái trại cũng còn cái mẹ gì nữa đâu! - Nhiên tự cười mình, rồi cô chợp mắt.
Nhiên chẳng thể nào ngủ được... Cô nhìn ra cửa cổng nhà huyện ủy, có gì đó thèm khát ở cô dâng lên. Cô xoay lại, đắp tấm chăn của mình cho mẹ, rồi đứng dậy, mở cửa.
Gió lạnh thổi phồng phộng vào phòng, mẹ cô vẫn ngon giấc. Vậy là yên tâm.
3
Bước ra khỏi ủy ban, với cái túi nhỏ trên vai, lòng thòng, mỗi bước đi vội của Nhiên làm cái túi đập vào mông đùi. Quãng đường dần tối, dần xa rời chốn đông người. Lạnh, thứ đáng sợ nhất ở Đà Lạt đêm. Nếu cô chịu không nổi với mấy lớp áo trên người, chỉ cần ngồi xuống nghỉ ngơi cũng có thể dẫn đến mê man, rồi gục ngã... Thế nên Nhiên cố sức đi nhanh, ít ra, từ bỏ được khu phố này sẽ đến được miền quê khác, trước khi cô bỏ cuộc!
Con đường lộ trải nhựa, quanh co. Mỗi năm đón triệu lượt xe du lịch từ khắp miền. Vốn là cung đường núi đẹp của Đà Lạt, nơi đây cảnh sắc vui tươi, một bên núi cao, một bên vực thẳm. Người ta hưng phấn trước vực thẳm bởi vì khi đứng trên cao lồng lộng, họ nghĩ mình là trung tâm vũ trụ, là cao cả đất trời!
Đấy là cảm giác khi đứng đây buổi sáng. Còn Nhiên đang thoăn thoắt ở đây trong đêm. Chả thấy gì ngoài hàng mắt dạ quang, nó dẫn đường cho cô đừng rớt xuống vực, cẩn thận đấy. Đoạn, một chiếc xe máy chạy ngang, đèn pha lóe sáng. Cô vẫy xin nhờ một đoạn đường, bỗng người ta hét lên, rồi tăng ga bỏ chạy! Vậy là phải tự bước, cô vừa đi vừa lẩm bẩm cằn nhằn bọn tung tin đồn ma quỷ ở Đà Lạt. Mộng mơ, ma mị? Đà Lạt của cô là chuỗi trình tự từ đau khổ do phá sản lần đầu, là hụt hẫng sau mối tình đầu, là sự hạnh phúc khi trang trại được ký hợp đồng đầu tiên, là...
Cháy hết rồi còn gì? Nhiên không khóc, nếu khóc sẽ mệt, và cái lạnh này không nâng đỡ cô đâu. Người ta còn bỏ chạy kia mà! Nếu cô là người nổi tiếng, cô sẽ đứng trước đám đông và phát biểu về Đà Lạt một điều ngắn gọn, "tàn nhẫn!". Rồi cộng đồng sẽ đứng dậy la hét, "ném đá", còn cô lặng lẽ rời bục phát biểu, nước mắt giàn giụa lau không hết...
Muốn khóc rồi, bước chân Nhiên vẫn đều, nhưng chậm hơn lúc trước. Bây giờ là 1 giờ sáng, cô đã đi được khoảng 2 cây số... Chưa thấy ngôi nhà nào, chưa thấy người nào giúp đỡ cô. Bản thân Nhiên cũng chưa tìm ra đích đến của cuộc bỏ trốn này. À, gọi là "bỏ trốn" khá thích hợp, Nhiên nhận ra, mình đang bỏ trốn. Không còn sự níu kéo của mẹ, không còn niềm kiêu hãnh của một chủ trại hoa. Đi trốn một mình!
Lại một chiếc xe máy nữa chạy qua, vẫn đèn pha lóe chói! Nhiên không từ bỏ, vẫy vẫy tay! "Anh chị ơi!"...
- Trời ơi ma nữ! - người kia hét lên, giọng khàn sợ! Hắn rồ máy chạy nhanh vượt qua, nhưng đi một quãng chợt dừng xe lại ngó về...
Nếu bây giờ Nhiên hét lên "Cứu tôi với!", chắc sẽ làm hắn hoảng sợ hơn, cô suy nghĩ thật nhanh, nên không kịp có sáng kiến nào, đành vừa chạy đến chiếc xe, vừa thanh minh trong tiếng thở dốc.
- Em đi lạc, em là người! Anh cho em đi nhờ đến...
Đến đâu? Chả biết, mà thôi, người kia hoàn hồn rồi, hắn vẫn dựng xe đấy, quay đèn về phía cô, chói quá. Cô cứ giữ khoảng cách an toàn, tránh làm hắn sợ, đứng giữa ánh đèn, cô chẳng thấy gì nữa, nhưng cô an toàn, hắn cũng thế! "Em không phải cướp đâu!", cô thêm một câu nữa cho chắc ăn.
Ánh đèn vẫn im lặng, chỉ có tiếng nổ máy đều đều. Nhiên kiên nhẫn chờ, rồi người kia cất tiếng:
- Đi đâu! Nói!
Mãnh liệt thật, sự mạnh mẽ che giấu nỗi sợ hãi, lo toan là bản năng của mấy thằng đàn ông, Nhiên bật cười, lúc cười, Nhiên tranh thủ giả điệu cho thật dễ thương, và "giống người"...
- Anh cho em đi một đoạn, em đang bỏ nhà chứ không phải cô hồn đâu, ha ha!
- Đang ngồi sau xe, tới cái mộ nào mày lại biến mất chứ gì? Tao đâu còn lạ? - hắn ta quát lớn, nghe giọng khàn đặc, giống như đang cố gắng thể hiện mình cứng rắn!
- Em là ma em sẽ phù hộ anh! Em cần đi lang thang thiệt đó, anh chở em tới Đa Duôn hay Đắk Hơ cũng được... Em chỉ cần đi khỏi đây! - nói rồi Nhiên chờ đợi một lúc, sau lại bổ sung - Càng xa càng tốt!
Hài lòng với hướng đi của mình, giờ chỉ còn đợi tiếng đáp!
- Lại gần xem! - hắn ta vẫn cao giọng. Cô cẩn thận tiến về phía nguồn sáng. Giữa đêm tối mịt núi rừng, cái nguồn sáng như cánh cổng thoát khỏi địa ngục vậy!
Bỗng lúc đó lại một chiếc xe máy khác chạy qua, người này nhìn về phía người đang nói chuyện với Nhiên, như thắc mắc "Thằng này làm gì đứng đây vậy cà?". Hắn hú chặn người mới lại. Hai chiếc xe dựng sát nhau. Bây giờ trước mặt Nhiên có hai cánh cổng thoát khỏi địa ngục!
- Anh xem con này tự dưng ở đây, bảo đi nhờ xe, cho không? - người cũ hỏi người mới, người kia vẫn ngồi trên xe, hắn nhìn Nhiên. Bên đấy có hai người đàn ông, họ bớt sợ hãi hơn. Gã người mới tiến đến Nhiên, khi hắn đi qua hai bóng đèn, chặn ánh sáng lại, Nhiên thấy một thân thể cao to, ám khí...
- Giờ này làm gì ở đây? - hắn cất giọng, tuy nhẹ nhàng hơn tên người cũ, nhưng ngôn từ đầy tính dè chừng, hoặc là đe dọa.
Tên người cũ nói với lại: "Nó bảo nó lang thang, bảo tôi chở tới đâu cũng được, sao nghi quá!"...
Nhiên tức, đã không giúp thì thôi, lại còn hãm lại hy vọng của người khác, cô mà là ma thật cô sẽ ám hắn suốt đời! Hắn mà có trại hoa nào thì chính cô sẽ là người đốt trụi nó!
Sau khi tra hỏi, gã người mới tiến lại gần hơn, cầm và bóp cánh tay Nhiên, sau đó bứt vài sợi tóc, Nhiên la oai oái, làm gì kỳ lạ thế nhỉ? Chợt, Nhiên nghĩ ma quỷ sẽ không biết dùng điện thoại di động, Nhiên lôi túi ra chiếc điện thoại đã đặt chế độ máy bay vì không muốn ai gọi đến và lần theo dấu vết của cô. Chiếc điện thoại giờ chỉ dùng để xem giờ, đôi khi sẽ xin wifi và tiến vào rừng, rồi tắt nguồn, ban đầu Nhiên tính thế.
Gã mới quay lại tên cũ, hai người nói chuyện thầm Nhiên không nghe rõ, cô tiếp tục vuốt vuốt màn hình điện thoại để thể hiện mình là "con người bình thường"... Rồi họ gọi Nhiên.
- Tôi về Đạ Nhim, còn anh Tâm này nhà ở Chư Yang Sin, chỗ đó rừng rú đó, giờ cô theo ai, à, cô tên gì?
- Em Nhiên ạ, Mặc Nhiên! - vậy là có hai người giúp. Bây giờ việc lựa chọn là khó khăn nhất, cô không biết mình đi đâu, cho nên cũng chẳng biết phải theo ai. Mà trên hết, họ giúp mình đi là một chuyện, sau đó có gì xấu nữa không?
Giờ còn nghĩ đến chuyện sợ bị hãm hại làm gì, đã thân gái, tự mình lên núi giữa đêm, đã phải tự biết những cạm bẫy ập đến bất cứ lúc nào. Giờ còn gì nữa đâu mà mất, họ có giết mình mình cũng chả sợ nữa, tính chuyện về đâu thôi!
- Tôi bán phở ở nhà, nếu không có chỗ ở thì về nhà tôi tiếp việc. Có vợ và con gái tôi nữa nên cô không lo! - tên người cũ cho cô thêm chút an toàn, và trước khi cô quyết định, gã người mới đáp lại:
- Vậy anh Chương cho cô về nhà đi, chỗ tôi không có gì làm, sợ nó lại bỏ đi, haha!
- Chắc gì nó đã cần chỗ ở? Nó chỉ xin đi nhờ thôi mà! - Chương nhằn lại!
Và để hai người không phải mất thời gian, Nhiên xin phép sẽ trọ tại nhà anh Chương, với lời hứa sẽ giúp anh buôn bán, đỡ việc nhà. Cả ba chấp nhận, Tâm nổ máy chạy đi, còn Chương lục lọi trong xe, lấy cho cô một tấm áo dày!
- Mặc vô, từ nay xem như người nhà, đừng ngại nha!
Đến gần xe, thoát khỏi cái đèn chiếu thẳng vào mặt, Nhiên mới thấy xe Chương chở đầy bao túi, chắc là rau, nguyên liệu phở các thứ. Chương sắp xếp lại đồ đạc, rồi bảo Nhiên lên xe, anh đẩy hai túi hai bên bánh sau lùi về, "Gác chân lên đây nè!".
Rồi Chương lên số, hai người phóng đi nhanh, tiếng máy xe chạy theo ánh đèn pha, bỏ lại rừng hoang tĩnh mịch, ma mị!
***
Xe chạy thật lâu, cái lạnh làm chân Nhiên tê cứng, vì đã đi bộ quá nhiều, vì đã đứng quá lâu, vì đống hàng của Chương cấn chỗ...
Chương chạy xe vào sân nhà, cô không xuống xe nổi. Chương tháo hàng trước, rồi đóng cổng, sau chạy vào trong lấy một cái ghế nhựa của quán đặt gần xe, bảo cô cố gắng xuống rồi ngồi đây duỗi chân là hết!
Đoạn, Chương chạy vào nhà, thức vợ dậy, hai người nói chuyện bên trong một lúc. Trong lúc đấy Nhiên lồm cồm trườn từ yên xe xuống ghế, cái chân quá yếu, Nhiên ngã uỵch, đổ cả xe... Chương và vợ từ trong nghe tiếng chạy ra, chị vợ hốt hoảng bế đỡ Nhiên dậy, cho lên ghế... Chị có nét đẹp sơn nữ, màu da mạnh và mùi của rừng...
- Hai chị em nói chuyện làm quen ha! - Chương bảo, rồi anh đến dựng xe, xách đồ vào nhà... lát sau bưng cho vợ và Nhiên hai ly nước nóng, bảo "Hôm qua bán hết sữa đậu nành rồi, giờ còn nước trắng thôi, hehe!"...
Chị vợ thẳng thắn hỏi Nhiên những câu hỏi riêng tư, Nhiên cũng đã không còn ngại và sợ gì nữa, trả lời hết. Rồi chị bảo Chương sắp chỗ ra sàn quán mà ngủ, tối nay Nhiên và chị ngủ chung với bé Nai - con gái của anh chị. Nhiên xin chỗ sàn quán để ngủ vì ngại cho Chương, nhưng Chương nhiệt tình bảo "Không sao không sao!", mai anh chị sắp xếp cho em một phòng riêng!
- Gớm, "em" cơ đấy! - chị vợ trêu... Chương cười hô hô, còn Nhiên, Nhiên tin mình sẽ có một cuộc sống mới mà không phải đánh đổi quá nhiều, không tệ!
Xóm làng xung quanh đang chìm sâu trong giấc ngủ, nhà Chương mới đón thêm Nhiên về, bóng đèn dây tóc vàng nhuộm một góc sân, trông buồn... Thấy Nhiên mệt, chị vợ bảo thôi, đi ngủ nào, mai anh chị còn bán quán!
Nhiên khó nhọc, dựa từng cái ghế rồi vào phòng chị, có bé Nai đang ngủ o o. Cô lục túi xách một số thứ quan trọng, hỏi chị nên đặt túi ở đâu. Nào, bàn chải, kem, lược, điện thoại xem giờ, chút tiền, chút đồ lặt vặt nữa, có tờ giấy nhỏ.
"Đừng đi xa nghen con!"
Chữ của mẹ! Đột nhiên sự hoảng sợ sụp lại, cô sợ hãi mặt trắng ra. Chị cứ ngỡ Nhiên mệt, giục vào mùng nhanh không muỗi. Cô nằm bên chị, còn đêm, còn lạnh mà mồ hôi bắt đầu chảy...



