Sáng muộn, nhận được cuộc gọi từ cô gái hút thuốc. Hắn bảo ra Hòn Chồng, biểu. Nó cúp máy nhanh, ý bảo "Mày ra nhanh cho bà.", làm trai dại gái, trang điểm cho đẹp rồi mang vội đôi dép lào phóng xuống, qua hai lườn dốc, băng một cây cầu, xuống tận chân núi, tôi tới Hòn Chồng cách nhà tận hơn 200 mét. Mệt bỏ bu, nó đâu mất tiêu.
- Alo, mày đâu con gái?
- Bà đang ở Quảng Bình, có chuyện gì thế bé trai?
- Thế bà gọi bé trai ra Hòn Chồng làm gì? Bé trai chạy rớt hai hòn dái dọc đường rồi. Bà bị điên à?
- Ờ ha, mày ở đó tìm giùm tao dọc mấy mỏm đá ít rong rêu cái!
Tự nhiên chạy ra đây nhớ tới vụ án năm 2001.
Rong rêu thì cũng có chút, mà nó lấy làm quần què gì? Tôi phơi khô đám rêu đó, rồi ép cho mảnh, gửi qua bưu điện về số xxx, đường Y Chí Z, Đồng Hới... Phí 12 nghìn. Mất cả buổi trưa.
- Alo, của bố 52 nghìn nhé!
- Từ từ bà trả, bên này có lão đi bán thuốc tàu dạo, làm vài bi không?
- Thôi, dẹp, bố mày còn trong sáng như Hồ Xuân Hương, đừng dụ dỗ bố.
Tối đi làm về, nó bảo ra Hòn Chồng tiếp.
- Khuya rồi, ra không thấy đường, bố mày đánh hơi chắc?
- Tao ở đây!
Chạy một mạch, nguyên bộ đồ tây ra Hòn Chồng, tự nhiên hôm nay chỗ đó đông đông người. Thế mà tìm nó chẳng mất một giây. Tóc dài - Tay thuốc - Guốc cao.
- Vào lẹ dữ, vụ gì đây.
- Con nhỏ cấp dưới bảo có bầu thì uống rong biển sắc, pha hai nước, gạn cặn. Ngày uống 4 lần...
- Bầu bì hả, với thằng nào?
- ...thì, thằng chủ tịch!
Tôi với nó nắm tay nhau, đi dạo một vòng quanh bờ biển Phạm Văn Đồng. Cát lấm đầy chân, tôi đưa tay xuống phủi bớt, ngứa ngứa. Tự dưng thấy khó chịu. Cảm giác này hơi lạ. Con Trinh với thằng chủ tịch...
Nó nói về chuyện cách đây 2 năm, tôi im lặng khi nó "gạ gẫm" tôi. Giờ nó đổ thừa:
- Tại mày đó!
Tôi cũng chả hiểu có phải tại tôi thật không? Nhưng tự nhiên không biết phải nói gì cho đúng. Xin lỗi, hay gạt bỏ, hay là cho phép nó ngoại tình với bản thân mình? Thực ra nghĩ trong đầu thì tôi chọn cái thứ ba, nhưng thấy nó kỳ kỳ, nên cứ im suốt, nghe nó ấm ức. Tôi đợi một thời cơ nào đó, ví dụ như nó gục ngã vào lòng tôi, là tôi với nó tiến tới nhà nghỉ Hoa Hồng bên vành đai ngay và luôn. Ấy mà nó cứ khóc một cách rất mạnh mẽ, như đó giờ vẫn vậy. Tiếc thật!
Đêm đó nó bay luôn về ngoải. Nó chỉ ở đây trong 4 tiếng đồng hồ để mắng tôi thôi. Ở Nha Trang hơn ba năm, nhưng chưa bao giờ tôi muốn phi ra biển gào thét như lúc này. Đâu đó trong những bóng tối khuất ánh sáng, có những cặp tình nhân đang ủn ỉn với nhau. Nó tưởng tôi không thấy. Ừa, thì tôi bị cận thị nặng có thấy mẹ gì đâu, nhưng tự nhiên những thứ xung quanh trở nên bệnh hoạn. Con Trinh với thằng chủ tịch...
À, thế nó chưa nghe chuyện của chính tôi... chưa kịp nghe!
Chắc tôi sẽ không bao giờ kể, ở cuộc sống này, mọi việc trở nên khó khăn hơn, không như mình muốn. Bế tắc quá thì đành kiếm một ngọn đèn để thắp sáng lên, tươi đẹp hơn.
Nhưng đèn ở đâu? Tôi nào có biết.


