Hồi sáng chạy ra biển ngắm bình minh. Liếc qua phía hòn Chồng (nơi dân Nha Trang đặt tên để nhớ về giai thoại một vợ chồng hạnh phúc bị biển cả đánh trôi dạt vào đây), thấy bóng ai quen quen. Một đóm thuốc đo đỏ, tranh cả sắc nóng với mặt trời bình minh, đang dần trồi lên khỏi mặt biển. Nó đó, không ai khác đâu - cô gái hút thuốc!
Bởi vậy, mình nhủ trong lòng là nó có đi đâu nó cũng không bỏ mình mà, nhưng sao đợt về này nó chả gọi điện gì cho mình? Mà lặng lẽ ngồi ở hòn Chồng, một nghĩa địa của đôi vợ chồng thần thoại nào đó, lặng lẽ ngồi trầm ngâm, soi bóng thuốc với bóng trời. Bóng nó thì chảy dài như dòng nước tâm hồn đen kịt, chảy từ vách đá, chảy xuống qua bao khắc khổ của từng hòn đá, rồi đổ xuống biển cả.
- Mày! Trinh!
Nó quay lại, ơ, à, ủa... Nó chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.
Mặt trời lên xa quá rồi, với tay không tới.
- Mày quên vụ ba tao hả?
Mình chợt nhớ ra, đúng rồi, Hòn Chồng là nơi cha nó giết người chôn xác gần 13 năm trước.
- Tao ở đây, coi ổng trên trời hay dưới biển, ổng có thấy tao không? Mà sao mày ở đây?
Nó hỏi nghe thúi địch quá sức tưởng tượng. Mình coi như là dân Nha Trang rồi còn gì, mình học ở đây, làm ở đây, mà giờ hỏi sao mình ở đây. Điên!
- Sao mày ở đây mới đúng! - mình hỏi lại chơi chơi
- Địt mẹ tao vừa nói xong đấy thôi thằng l*... - rồi nó xô mình một phát rớt ùm xuống biển.
Quá bất ngờ, mình chới với chửi ngỏng lên, nó bình thản chồm dậy, nhảy theo, ùm, hai đứa sáng sớm bơi lủm tủm dưới hòn Chồng.
- Không biết nước biển chỗ này có nước xác của thằng bị ba tao giết không ha!
- Mày nói gớm chó, bơi lên!
- Không! - nó lôi mình ngược lại - ở đây với tao!
- Lạnh thấy bà cố nội mẹ thằng chú bác mày!
- Vậy thì ở bên tao đi, thằng ngu!
Ơ, mình ngu thật!
Hai đứa lủm tủm một lát, không làm gì quá đà, chỉ là bơi cùng nhau, chửi thề cùng nhau và rồi mình đập đầu nó vào tảng đá. Máu đỏ chảy nhuộm mặt biển trở lại màu của bình minh tươi đẹp cách đây chỉ một tiếng.
- Mày, số mày định mày phải chết hôm nay rồi, con ơi!
Mình đập đầu nó vào đá, liên tục, mắt mình bị dính nước biển nên mặn lắm, chảy nước quá trời. Nó cũng chảy máu quá trời luôn.
Rồi thì mình leo lên bờ, rồi thì sóng đập vài cơn là tảng đá lại trắng trắng vàng vàng như muôn thuở. Rồi thì sóng cũng cuốn xác nó đi luôn, ra biển luôn rồi, hướng về cái nơi mặt trời vừa ngoi lên đó đó.
Biển kia rộng lắm. Nó xa lắm, cô gái hút thuốc của mình!

