Bữa nay được ôm máy laptop, muốn viết chi thật hay, nhưng đầu óc hơi muội rồi... Nghỉ lễ xong bước lên giảng đường, cha chả, 7/9 môn có nguy cơ xấu trong đó 1 môn bỏ học từ đầu: học vượt!
Gọi điện cho cô gái hút thuốc nhờ tư vấn, ẻm bảo "Cứ an lòng mà học, rớt thì đi kinh doanh khách sạn với bà, bà đang thiếu chỗ đây!" - cái con mẹ này lúc nào cũng đùa được, môn Quản trị học do hotgirl dạy bố còn lo lắng nữa nói chi cái vụ Nhà hàng - Khách sạn hấp dẫn kia?
Bố con nhỏ là ông Lê Thành Tâm, nghe danh thấy hiền nhưng sao sống ác quá. Vì vụ cạnh tranh ở Nha Trang mà ổng giết đối thủ rồi chôn xác ở Hòn Chồng. Vụ án năm 1998 nhưng năm 2001 mới lòi ra. Ổng thụ án chưa xong thì con nhỏ bị chết mẹ (mẹ nó chết vì đi biển). Giờ con nhỏ cặp với đại gia đất Nha thành kiếm tiền hút thuốc lá. Bữa hôm gặp mình nó ôm mình một cái thật lâu rồi khóc "Tao tàn đời rồi, mày còn chơi với tao nữa không?"
Câu trả lời đó mình chưa trả lời cho nó đến tận bây giờ. Nó hận cha nó, nó theo học ngành Marketing rồi được ông bồ cho vào quản lý 3 cái khách sạn ở Sài Gòn, Nha Trang và Quảng Bình (ưu ái dữ, học Marketing đi làm quản lý)...
Mỗi tuần về Nha một lần, hai đứa lại gặp nhau, con nhỏ giờ mạnh mẽ hơn xưa với 6 hình xăm khắp cơ thể (nó vạch ra cho mình đếm) và điếu thuốc 555 kẹp giữa hai ngón tay thon.
- Tao không thích được ưu ái như mày đâu!
- Khỏi chọn lựa, mày bị vứt ra đường thì bà cứ vớt mày đấy thôi!
Đưa điếu thuốc lên môi mỏng đỏ màu son, con nhỏ thở ra làn khói bạc như đời nó vậy.
- Bà thích mày bà mới thương đấy!
Thương với thích là mấy thứ vậy ta? Nó đang trả thù cho sự chậm trễ câu trả lời năm trước của mình đây mà. Tính ra thì chẳng tốt lành gì, con nhỏ xấu tính như cha nó. Nhưng nó dễ thương quá, chắc mình thương nó mất rồi!

