Đêm khuya thanh vắng... Con Trinh ngồi bên cạnh, tay cầm điếu Malboro...
- Ủa, thường thường là... ba số mà nhỉ?
- Bà nghèo!
Nó phun một làn khói trắng, làn khói không tỏa được trong đêm, chưa kịp chìm màu đã bị gió biển cuốn đi, tan nát.
- Hình như cách đây 2 năm bà có mời mày đi nghĩa vụ. - nó nhìn chằm chằm vào đóm thuốc đỏ lửa.
- Nghĩa vụ nào thế bà nội? - tôi quay cả người sang phía nó - cái vụ đi khách sạn gì đó đó hả?
Nó đấm vào giữa ngực tôi, ngay chấn thủy, đm đau rõ đau. Nước mắt tôi chảy đầm đìa.
- Đụ má con điên, đánh đau như chó!
- Mày nhớ khéo, bà thưởng một cú, ngoan, thế mày đi không?
- Không nhé, tao phải ở đây, tao không rời biển rời núi được mắm ạ!
- Trên Quảng Bình cũng có núi có biển, à, có nhiều gà nữa...
Tôi chả ham gì gà vịt, mỗi năm ba bốn cữ là đủ rồi.
Tôi tiếp tục từ chối.
Nó đổi chủ đề: - À, còn một nghĩa vụ nữa!
Đâm chán vì con nhỏ cứ vòng vo, tôi cụt lủn: - Gì?
- Mày phải chăm sóc tao, hồi đó mày có hứa!
Ơ, hứa khi nào tôi chả nhớ, tôi lục lọi bộ não ra thì nhớ mang máng một lần tôi bỏ lửng câu trả lời, con nhỏ có thương tôi, tôi đã đáp lại gì đâu?
Trong lúc tôi đang cố nhớ, nhận ra hai đứa đã im lặng từ lúc nào.
Sóng biển sao ồn ào quá!


