Gặp lại tui sau 2 tuần không về Nha Trang, cô gái hút thuốc khá bất ngờ, làm điệu bộ như bật ngửa ra phía sau: "Đụ má cái đầu! Đẹp! Đẹp! Bà thích!". Xong rút trong mái tóc, chỗ tai trái ra một điếu thuốc và châm đỏ lửa...
Hai đứa ngồi lại quán kem 3K, con nhỏ không chọn bàn giữa như mọi lần nữa mà lủi vô bức tường "phong thuỷ" giữa quán - nơi kín đáo nhất!
- Ngồi đây cho thiên hạ khỏi bàn tán cái đầu mày!
- Dân Nha Trang chiêm ngưỡng no mắt rồi mẹ, tao lâu lâu đội nón, lâu lâu thả ra cho dân chơi nó nể mà!
- Mày ăn chơi rồi, vậy là theo bà đi bôn ba được rồi chứ gì?
- Đéo, tao còn lở dở việc học ở đây, tương lai tao còn sáng lắm! - Nói xong tui thấy hình như mình lỡ lời.
- Học, học, lúc nào tụi mày cũng thế. Bạn bè cả mà cứ bỏ tao thân gái một mình, một tuần 3 chuyến Sài-Nha-Bình, tao đi cực khổ, đụ má, có thằng l* nào theo hầu tao đâu? Tao là con gái kia mà!
Nó lại hít một hơi thuốc, rồi thả khói thật chậm, như cố kiềm nó lại.
Kem bưng tới, chưa kịp lấy thì nó lỡ tay làm rớt cây kem của nó, cây của tui cũng vừa cầm, tui đưa nó "Nè, tao gọi cây khác, mày bị mất cân bằng sinh lý hả?".
Con nhỏ đột nhiên ngước mắt lên nhìn tui, đôi mắt long lanh đến lạ, thực ra dù quen con nhỏ được hơn 4 năm, nhưng chưa bao giờ tui bồi hồi như khi nhìn ánh mắt này. Nó không nói, không cãi lại tui, mà cầm lấy cây kem của tui, nhẹ nhàng, rồi vụt, nó ném bẹp xuống đất thật mạnh, cây kem nát bấy như ai giẫm lên, tui bàng hoàng.
- Mẹ, sao vậy con chó?
- Tao cũng là con gái mà...
- ĐM, con gái thì sao? Liên quan gì?
Cả quán kem nhìn về phía "bức tường phong thuỷ", dù nó có kín đáo đến đâu.
- Thôi đéo bàn nữa! - nó nói với vẻ cam chịu, rồi vứt điếu thuốc 555 đang hút dở xuống đất, điếu thuốc bốc khói cùng mấy làn khói của 2 cây kem lạnh đang tan nát.
- Mày có sao không, đĩ? - tui khoác tay lên vai nó, hỏi thăm như hai thằng con trai với nhau.
- Tao là con gái, mày bỏ cái tay thúi địch của mày ra! - nó gầm gè.
Rồi nó bất chợt quay qua thơm lên má tui...
Rồi nó bất chợt đứng dậy, nhanh chóng đi khỏi "bức tường phong thuỷ"...
Rồi nó bất chợt chạy xuống dưới lòng đường...
Tui chạy theo, nhân viên 3K í ới kêu tính tiền 2 cây kem, tui quay lại, vội vã móc tiền đưa luôn mà không biết là đã đưa bao nhiêu, có cần lấy tiền thối hay không.
Tôi vội vã đến thế nhưng cũng không đuổi kịp cô gái hút thuốc.
Một tối mùa hè, trời trút một cơn mưa nhẹ. Tôi lạc cô gái hút thuốc giữa Nha Trang đông người.
Biển có nhớ người ta không?

