Kim Thoa, bà này từng là đào cải lương đoàn Chợ Lớn hồi năm 50, và là mẹ của con Hân! Nghệ danh thế thôi, chứ tên thật của bả thì bí mật quá nên chả ai thèm mò mẫm làm gì nữa…
Sở dĩ có vô số chuyện kỳ lạ quanh con Hân là do vầy, ghi chép lại của ông Mã Tử Uyên, chồng bà Kim Thoa, nhưng không phải ba con Hân, nói là bà Thoa cùng đoàn đi diễn ở Gò Môn, bỗng băng đầm thế nào, lên cơn đau thắt bụng. Đoàn hối hả hoãn diễn ở khu Đất Mũi, quay lại về Sài Gòn, nhưng không kịp. Hai ngày sau, bà hạ sanh con Hân ở Vàm Cỏ, dưới tay của một "thầy đen" sống đơn độc trên một cái cây cạnh mé sông cái…
Người ta hông hiểu gì hết trơn, gái đang đẹp, tự nhiên trong vòng 2 ngày, bụng to và đẻ con. Cứ như con ruồi đẻ vậy…
Con Hân lớn lên trong trăn trở của "ba", gọi chồng bà Thoa vậy, cho đỡ tủi con không cha, đỡ tủi cha không con… Rặt, nó là quà của thần linh hay quở của quỷ dữ đây. Ông lạy tứ phương, một hôm đứng cạnh con Hân, ông buột miệng hỏi: chà, vậy chứ bi lớn biết tao có nuôi mày nữa hông, con Hân bật ông văng ra cầu cá, ông gãy xương chân, sau cứ khư khư cây gậy có cái đầu cầm túa rễ tre…
Hân lớn lên trong sự kỳ lạ của xóm làng, đứa con gái ù lì, nói chuyện vô duyên, toàn rủa với quở con nít làng cho nó khóc ré lên, riết người ta cấm con cái chơi với con Hân, có mụ còn dặn dò con bả, "Con Hân nó bắt con xuống giếng chết đó!", thằng nhỏ sợ đái ra quần, bị mụ thêm một trận đập đòn nữa…
Rồi bữa con Hân đi học về, tự nhiên thôi, không ai biết, nó ra ngồi ngoài cầu bê tông phía ruộng. Mấy ông lùa trâu về thấy, hỏi, "Sao không con?", nó im re, người ta ngán ngẩm đi tiếp. Mặt trời lặn, loang loáng bóng xuống mặt nước. Hân thò chân xuống khuấy khuấy cho tan đi, rồi nó rớt tủm xuống sông, chìm luôn…
Nhiều năm trôi qua, Chợ Lớn ngày càng sầm uất, sự phát triển lan đến làng của vợ chồng bà Kim Thoa. Kim Thoa vẫn tin chắc con Hân chỉ đi lạc đâu đó, bả còn sáng tác ra bài cải lương "Con gái ơi về đi" để lâu lâu có dịp, bả hát cho người ta nghe, người ta khóc, rồi ai thấy con Hân thì kêu nó về dùm bả nữa. Còn ông Uyên, vẫn cây gậy tre, ổng cứ lò dò vừa bán vé số vừa ngó nghiêng phố xá, chỗ nào có bóng dáng nào nghi nghi là ổng chặn lại hỏi "Phải Hân không con?", bị ai chửi khùng thì ổng chìa tập vé số ra, "Mua dùm ba nghen!"…
Con ơi, Hân, về đi!

