Bữa trước, con Hân hỏi ngoại, sao đường xá đi vô nhà ngoại lắc lẻo quá, trơn trượt quá. Từ quốc lộ 1A đi vào phải băng qua cánh đồng đến tận ...100 mét. Nó đi mỏi cả chân, nhiều khi nhắm té ngã ướt hết bộ váy đẹp xuống sình non. Thúi quắc!
- Ngoại, kêu thợ tới đắp con đường cho bự bự lên đi, trát bê tông lên, cho xe máy chạy vô chạy ra nữa...
- Ngoại, ba má trên phố giờ giàu lắm, nhà bự xe đẹp, ngoại ở quê làm gì hoài ngoại?
- Ngoại nè, hổm con coi chương trình nấu ăn trên ti vi, học được cái món vịt chiên ngon lắm, ngoại ăn thử hôn? Mà, phải chi ở chợ xã có bán đồ nấu... Tiếc quá!
Nó cong cớn đôi môi ngọt màu son...
- Ngoại, nhìn ngoại xác xơ quá, con ẵm ngoại lên thành phố luôn nghen!
Mà giờ trời sáng quắc, ngoại chói mắt hông? Hay để khuya khuya nha ngoại?
Trời tối hẳn, cóc dế kêu vang dội, con Hân lại trượt chân té trên bờ ruộng, rớt vương vãi cái túi vải liệm xác bà ngoại nó xuống sình. Không thấy đường, nó ngọ nguậy thế nào mà kẹt luôn dưới bùn lầy, rồi không nhấc chân lên được.
Từ chỗ nó hướng ra quốc lộ, còn tầm chục mét mà xe lớn chạy nhiều quá. Mấy chiếc xe tải, khách phang bạt mạng. Người ta từ đường nhìn vào ruộng chỉ thấy đen thui, còn nó thấy từng dải đèn pha vụt qua, sáng rỡ như những hy vọng huy hoàng trong đêm, nhưng nó không thể nào với tới...
Lạnh, nó lên sốt ngay tại chỗ, rồi trúng gió chết luôn. Cóc dế kèn trống, quốc lộ lung linh!
Sáng ra người ta thấy xác con Hân vắt vẻo đường ruộng, da thịt trắng bạch, nổi rõ màu son đỏ thắm và làm kệch cỡm hơn cho bộ váy hoa. Rồi xung quanh nó là hài cốt, đen thui, hôi hám.
Bà ngoại ngày xưa yêu ruộng yêu đồng, yêu quê cha đất tổ lắm. Gọi mãi bà không lên phố. Trước khi chết bà với ba má cãi nhau, bà uất ức đe dọa, đứa nào ép bà trên phố bà bóp cổ chết!
Ai ngờ bà làm thiệt đâu. Thiệt tình, bà lão lẹ thiệt!


