Hân mời chúng tôi về nhà nó chơi.
Nhà Hân có 3 tầng, theo trí nhớ của tôi khi đến nhà Hân cách đây 2 năm, phòng Hân nằm ở tầng 2, hướng cửa sổ ra phía những cây chò lắc rắc những quả của nó rớt xuống mặt sân đá nghe tiếng "cộp!", sau khi đã xoay vòng vòng trên không trung.
Chúng tôi lễ phép chào mụ người làm công đang lúi húi chuẩn bị một món ăn gì đó dưới bếp, mùi cay nồng toả khắp gian nhà, làm ấm cúng cái rét của mùa đông. "Mấy bồ vô nhà ngồi trước đi, tui đi rước thêm mấy đứa nữa.", và Hân xách chiếc ô màu kem, mở cánh cửa sắt nặng nề, bước ra, khoá nó lại, nhốt 5 đứa chúng tôi trong căn biệt thự tiện nghi của nó. Tôi chỉ kịp nhìn thấy loáng thoáng cái mái đầu óng lên màu đỏ hung của Hân vừa khuất thì liền tỏ vẻ sự hiểu biết ngay với 4 đứa bạn đồng lứa đi cùng: "Tao lên chào ông bà ngoại nó đã.", sau, sải những bước chân dài hướng lên tầng 3, nơi mà tôi đinh ninh chắc chắn là ông bà ngoại Hân ở đấy (đơn giản vì tôi không thấy ông bà xuất hiện ở tầng 2, hay tầng trệt khi tới chơi trong những lần trước).
Tầng 3 im ắng lạ, 4 đứa bạn không lễ phép chút nào, chúng nó không chịu thực hiện "nghi thức" chào hỏi như tôi, mà lại líu ríu nghịch vài thứ trong vườn. Tôi thấy chúng tuá ra đó khi đang bộ lên cầu thang, nhưng ngay cả sự ồn ào của chúng, hay tiếng dụng cụ bếp của mụ người làm lách chách cũng không xuất hiện trên tầng 3 này...
Tầng 3, vừa lên cầu thang, nhìn bên phải là một căn phòng sáng, tôi không nhìn rõ nhiều thứ. Có một cái rèm nâu xếp gọn bên cửa, và bên trái cầu thang là một khoảng không, không rộng, nhưng thấy mênh mông trống trải vô cùng.
- "Ông Bà ạ!" - tôi cất giọng gọi, phá tan sự tĩnh mịch lạ thường.
- ... - không một âm thanh hồi đáp.
Giờ thì bỗng gió thổi vù vào căn phòng, lạnh buốt. Vài thứ nhè nhẹ tung lên, phấp phới, chiếc rèm chắn cửa vẫn nâu và lặng im.
Tôi đánh bạo bước vào căn phòng, không có ai.
Giờ thì tôi đứng ngay cạnh tấm rèm nâu, thắc mắc ông bà Hân đâu? Nhìn vào căn phòng, một chiếc ghế lắc đung đưa hướng về cửa sổ, một giò lan héo gần tàn, quyển sách dày trên bàn đang lật từng trang bên cửa sổ.
Tôi quay trở ra, và...
Chiếc rèm nâu sát cạnh cánh tay tôi, là bà ngoại của Hân đang treo cổ.
Đôi mắt thường nheo nheo, nhưng giờ trợn lên, và hai tròng đen nở rộng, cái lưỡi bà thè ra, như cố nuốt lấy hớp không khí cuối đời.
Xác bà ngoại Hân treo cổ ngay cạnh tôi, nâu đen, đau đớn.
Chân tôi đứng không vững nữa, miệng há ra sợ hãi tột độ, nhưng chẳng thét được âm thanh nào, tôi không động đậy được, mà cứ chôn chân dán mắt vào cái xác cách tôi không đến nửa gang tay, đang đau đớn tột cùng... Tôi run, và trong một lúc bất ngờ tự chủ được đôi chân, tôi nhảy rào rào xuống cầu thang, sau khi kịp liếc qua và thấy chiếc ghế lắc trong căn phòng phía bên phải tầng 3 đã xoay về phía tôi từ lúc nào.

