Lần này chụp hình lớp con Hân, chẳng ai để ý nhiều đến hàng cây um tùm đàng sau, có đôi mắt ai đó nhìn trừng ra.
Con Hân phát hiện trước, nó hỏi lớp, chẳng ai biết, cô chủ nhiệm trấn an: chắc bạn nào chưa vào lớp, lang thang bị chụp trúng chứ gì? - cô lại không để ý phần lùm cây phía dưới rất thoáng đãng, và con mắt đó không lộ ra cặp chân ở vùng thoáng đó… Nghĩa là, con Hân khẳng định, nhân vật lạ trong ảnh chỉ có duy nhất một đôi mắt trừng tráo to hút…
Nghe đồn bụi cây đó là nơi chôn đứa bé bị trâu làng húc cách đây hơn chục năm, trước khi trường được xây dựng nên. Cũng lâu, cũng cỏ cây um tùm, cũng mấy đời học sinh… Hôm nay nó hiện trong bức ảnh của Hân.
Hân về nhà bứt rứt không yên, nghe trên cửa sổ ban đêm quên đóng có tiếng thở mạnh, Hân chạy ra, trông xuống, rồi giật mình vì đôi mắt trừng sáng quắc đang nhìn Hân, nó ngã xuống…
Vài năm sau, ngôi nhà được rao bán, có lão môi giới địa ốc tiến đến định chụp một tấm ảnh để dán vào quảng cáo, lão giơ máy ảnh lên, từ trong nhà hét ra:
- Đừng chụp! Con Hân đấy!
Mẹ con Hân từ trong nhà chạy ra, bà trông luộm thuộm, như sắp chết… Nhưng vẫn gắng sức giật phăng cái máy ảnh từ tay lão. Trong khi lão còn đang bất ngờ, bà mẹ lật lật bấm bấm, phát hiện bức ảnh căn nhà, với bụi cây tỏa bóng xanh mướt phía bên phải bức hình, trông rất đẹp!
Bà ngước lên nhìn lão môi giới, mặt cắt không còn giọt máu.

