Con Hân gục bên gốc dừa lòe xòe ngủ ngon lành, thức dậy thì đã chạng vạng.
Mấy tấm bia dẹt mòn cùn của cái nghĩa địa nhỏ gần đó bị mặt trời kéo dãn bóng xuống con đường đất, đỏ au, thê lương lắm… Đâu đâu có tiếng quạ kêu chiều quang quác đau thương, nỗi niềm của những kẻ âm thầm trốn trong bóng tối…
Hân ngắm cảnh một lát rồi đứng dậy, nó như bị choáng, mặt mày tối sầm lại, chân tay đau mức khủng khiếp, nó lại gục xuống, tê cứng, không kêu la được, chỉ trên khẽ khẽ chẳng ai nghe.
Nghĩa địa tối dần, Hân đang căng thẳng, càng lúc càng ức chế vì chẳng cử động được. Nó rấm rứt nước mắt vì sợ sẽ bị liệt ở đây, hoặc trời tối thì đơn giản là sẽ sợ ma chẳng hạn. Cơn khóc chưa ngừng thì nghe tiếng gió bỗng kéo về, hàng trăm nghìn lá cỏ lớn xòa vào nhau kêu xào xào vang vọng, trong sâu những bụi cỏ khổng lồ đó, nó liên tục nhận ra có vật gì lạ thường, dao động cùng gió.
Là những bóng hình lắc lư, lắc lư, lắc lư. Là điệu múa kinh dị, quái gở… Bóng hình đấy lớn dần, rồi nó đứng trước mặt con Hân. Con Hân chẳng làm gì được nữa, kể cả khóc, giãy giụa, hay cả việc nhắm mắt để thanh thản hơn…
Dế cỏ bắt đầu rít khúc nhạc bi tang…
Đến khi trời tắt nắng hẳn, con Hân mới mở được miệng để hét lên. Tiếng hét hoảng sợ, thé vang và quái dị như bị bóp méo, chà xé. Cũng là tiếng thét cuối cùng của Hân, nhưng vẫn chưa có ai nghe được. Cứ như tất cả những gì diễn ra đang ở một vũ trụ khác vậy…

