Một xe bán hàng tạp phẩm bên đường trên khu công nghiệp nọ. Ánh đèn leo lắt hằn những vết ánh sáng lên mặt đường.
Tui hỏi bán ở đây được hàng hông?
- Lai rai, buổi sáng công nhân ra ngồi cà phê nhiều hơn, khuya thì tan ca mới có lác đác người ra. Lúc mua gói mì, lúc kiếm chuyện nói xà lơ chơi cho đỡ buồn. Đêm nào ở đây cũng cô đơn hết!
Con đường này đâm thẳng đi đến một mảnh làng mũi bờ, là đường cụt. Đường rộng 6 làn xe nhưng hông có ai lại qua. Trùng điệp ánh điện soi câu lên bầu trời ngộp sao.
- Đêm nào cũng cô đơn hả?
Sâu trong lòng mắt, người đàn bà ngần ngại nặn ra một lối văn nói bình dân nhưng đầy cảm xúc:
- Thiệt mà!


