Có lúc tâm trạng chẳng mấy vui,
Lại nghĩ bâng quơ lại ngậm ngùi.
Mộng mị vừa qua thèm mơ nữa,
Chẳng chịu thức giấc, ngủ mãi thôi!
Đôi lần ảo giác ta ngây ngất,
Gặp người gỡ ta khỏi rối bời.
Ta thề sẽ bên người hầu hạ,
Đáp ân rộng lớn tựa biển khơi…
Lần này giấc mơ hóa ra thật,
Người như thiên sứ ở trên trời.
Niềm yêu mãnh liệt ta quỵ lụy,
"Xin nàng hạ thế ở với tôi!".
Như bao khổ mệnh ta phải trả,
Tiếng đáp chẳng nhạc cũng chẳng lời…
Giai điệu chẳng du dương tha thiết,
Một nốt lặng trắng cả hồn côi!
Thế rồi tỉnh mộng, mắt ướt sũng,
Chẳng phải thực tại đã đến rồi?
Giấc mơ cuối cùng cũng phải tắt,
Đôi lần cứ thế buồn nào nguôi?

